Phong Nguyệt Song Tâm vốn là thuộc về 'Đại đạo' một loại thần công, ở chỗ này song tâm hợp nhất sau, vừa gặp gỡ cường địch như thế, hai vợ chồng song song tiến vào Đạo Cảnh. Nhưng cỗ ý cảnh này, cũng đồng dạng đem người ngoài cuộc Tử Tà Tình đeo đi vào QUẦY HÀNG KHÔNG ĐI HỌC không đi lọc Lê Tài Dụng Nguyễn Văn Tâm Phi Liêng Nguyễn Văn Tiến Phạm Thị Hồng 93 Băng Dung Đa Mul 0633 698 Sơ đồ website - Du học Trung Quốc 2023: Trung tâm tư vấn du học Trung Quốc, Chi phí du học, Kinh nghiệm du học, khó khăn chọn ngành học, HSK,IELTS mấy. Hoài niệm tuổi thơ trong hồi kí Tuổi thơ im lặng của Duy Khán . 53 1,135 0. ThưViện123 . Gửi tin nhắn | Báo tài liệu vi phạm. Thêm vào bộ sưu tập . Tải xuống 0. Xem thêm . Tải xuống 0. Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống 1755. Chương 1742 huyền thiên công tử, đến lăng thiên! ( 6 càng! ) 1756. Chương 1743 tái ngộ mục thần linh ( 7 càng! ) 1757. Chương 1744 một đại chồng nón xanh ( 8 càng! ) 1758. Chương 1745 di thiên linh giao, hiện thân! ( 9 càng! ) 1759. Chương 1746 kia mập mạp lại về rồi! ( 10 càng! ) 1760. Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Phần 333 “Con về rồi đây…” Mạc Lăng Thiên không cam tâm tình nguyện đẩy cửa bước vào phòng khách. Thấy giữa trưa mà bố mẹ với dì còn bày ra tư thế thẩm vấn phạm nhân ngay giữa nhà, Mạc Lăng Thiên không khỏi thấy khó hiểu “Con nói mọi người này, có thể bình tĩnh một chút được không! Có phải lại có cô gái nào chạy tới bảo mang thai với con bắt con phụ trách không?” Mạc Lăng Thiên vừa đặt mông xuống sofa “Xin lỗi chứ gen di truyền của ông đây dễ lấy đến thế sao? Mơ đi nhé!” Mạc gia ba đời đơn truyền chỉ có một con, người trong giới ai ai cũng biết hai ông bà họ Mạc sốt ruột cầu cháu, nên trước đây có không ít cô gái có ý muốn đục nước béo cò, tiếc là cuối cùng đều được xác nhận là giả. Về phương diện này Mạc Lăng Thiên quả thật rất cẩn thận, cho nên vẫn rất có tự tin đối với chuyện này. Mạc Kiến Chương đạp cho anh ta một cái “Thằng khốn nạn này, mày quỳ xuống cho tao! Lần này là dì mày vô tình phát hiện chứ không phải người ta tìm tới cửa, mày còn oan à?” Mạc Lăng Thiên sớm đã quen với dáng vẻ này nên cũng rất phối hợp, từ từ quỳ xuống “Dì, dì nói đi, cô gái đó tên họ là gì, dì bảo cô ta tới đây đối chất với con!” “Vì mày mà dì đã phải làm trái với lương tâm nghề nghiệp rồi, giờ mày còn bảo dì tiết lộ đời tư của bệnh nhân? Còn muốn đối chất với người ta á! Nghĩ hay nhỉ! Con gái nhà người ta đã tới hẳn chỗ dì mày phá thai rồi! Làm gì có cô gái tốt nào lại ham hố đối chất với loại đàn ông bạc bẽo không chịu trách nhiệm như mày! Nếu không phải vì mày, dì nhất định sẽ ủng hộ cả hai tay hai chân bảo cô ấy phá đi, sau đó bắt đầu một cuộc sống mới rồi đấy!” Khang Thục Huệ lập tức kéo lấy tay Khang Uyển Như “Không được, không được! Uyển Như, em đừng có giận thằng nhãi này! Lần này thật sự phải cảm ơn em nhiều lắm!” Mạc Lăng Thiên miết miết mi tâm “Rốt cuộc là chuyện gì, dù có chết cũng phải cho con chết được rõ ràng chứ? Con thật sự không có ra ngoài làm bậy mà!” Hai ông bà vừa nghe anh ta nói không có ra ngoài làm bậy liền nổi điên lên, trừng mắt lườm anh ta, sau đó bảo Khang Uyển Như kể lại chuyện đã xảy ra thêm lần nữa. Nghe dì mình nói xong, vẻ mặt uể oải của Mạc Lăng Thiên từ từ trở nên nghiêm trọng, hai tay đỡ trán, như thể đang cố gắng hết sức để nghĩ tới chuyện gì đó… “Lăng Thiên, có phải mày nhớ ra chuyện gì rồi không?” Khang Thục Huệ vội hỏi. Thời gian từng chút qua đi, cả phòng khách lặng im như tờ, không ai dám ho he tiếng nào… Lúc Mạc Lăng Thiên ngẩng đầu lên, sự bình tĩnh trên gương mặt của anh ta như thể chỉ cần chạm vào là vỡ nát, dưới sự bình tĩnh ấy là sự bất an và hoảng loạn cực độ, anh ta nhìn Khang Uyển Như chậm rãi hỏi “Dì, trong tên của cô gái đó… có phải là…” Mạc Lăng Thiên hít sâu một hơi, sau đó mới nói tiếp “Có phải có một chữ giống tên của con đúng không?” Khang Uyển Như nghĩ một hồi, sau đó liền gật đầu “Đúng đúng đúng! Tên của hai đứa có một chữ giống nhau! Đó là chữ “Thiên”!” Mạc Lăng Thiên… Ninh Thiên Tâm… Trong phút chốc, sự bình tĩnh trên mặt Mạc Lăng Thiên hoàn toàn vỡ vụn… Không ai hiểu con bằng cha, Mạc Kiến Chương tối sầm mặt lại nói “Sao nào, nhớ ra rồi? Đứa bé trong bụng cô gái đó có phải là của mày không?” Mạc Lăng Thiên vuốt mặt rồi lập tức đứng bật dậy, không nói hai lời tông cửa xông ra ngoài… “Lăng Thiên! Lăng Thiên! Mày đi đâu đấy!” Khang Thục Huệ tức tốc đuổi theo nhưng Mạc Lăng Thiên sớm đã chạy như điên lao đi, không thấy bóng dáng đâu nữa rồi. Khang Uyển Như “chậc” một tiếng “Không phải hỏi nữa, trông phản ứng thế này chắc chắn là đúng rồi.” Tiểu Bảo ngoan ngoãn đi tới ngước đầu lên nói "Dì, đây là quà Tiểu Bảo chuẩn bị cho dì!"Nhóc con vô cùng hiểu chuyện đưa tới một phần quà chia tay, đây là một bức vẽ Ninh Thiên Tâm dựa trên tấm ảnh mà mẹ gửi cho nhóc, bức tranh còn được đóng khung đầy trừ mẹ thì rất ít khi Tiểu Bảo vẽ một người nào khác, có thể thấy ấn tượng của nhóc về người dì này là rất Thiên Tâm yêu thích nhận lấy, vẻ mặt dịu dàng nhìn bé con trước mặt rồi ngồi xổm xuống ôm lấy nhóc "Cám ơn, cám ơn Tiểu Bảo! Dì rất thích!"Thân thể bé con mềm mềm thơm thơm còn mang theo mùi sữa thơm phức khiến hốc mắt cô hơi chua chua, Ninh Thiên Tâm vội vàng buông nhóc ra "Tiểu Tịch, chị đi đây, tụi em mau về đi thôi!". Ngôn Tình Xuyên Không"Vâng, chị bảo trọng!"...Sau khi tiễn Ninh Thiên Tâm đi, tâm tình Ninh Tịch có chút mất bao nhỏ thấy mẹ không vui thì lập tức nghiêm túc an ủi "Mẹ đừng buồn, trên đời không có bữa tiệc nào mà không tàn cả! Hơn nữa Tiểu Bảo tin rằng dì sẽ có khởi đầu tốt đẹp hơn!"Ninh Tịch nhìn nhìn con trai bảo bối rồi nở nụ cười "Ừ, Tiểu Bảo nhà ta nói đúng!"Tần Mộc Phong nói là qua Mỹ công tác nên thuận đường có thể đi cùng Ninh Thiên Tâm, trên đường cũng có thể chăm sóc một ta đã sớm thẳng thắn với Ninh Tịch là mình có cảm tình đối với Ninh Thiên Tâm, cho nên Ninh Tịch biết rõ ý đồ của Tần Mộc Phong, chẳng qua là không biết hai người này có thể thành được hay không?Nếu như có thể thì Tần Mộc Phong quả là một đối tượng rất xa, tiếng động cơ máy bay gầm lên rồi phóng vút lên bầu trời, càng ngày càng xa tới tận lúc không còn thấy bóng dáng...Ninh Tịch thu hồi tầm mắt rồi gửi một dòng tâm trạng lên wechat "Thiên hạ chẳng có bữa tiệc nào không tàn! Điềm tâm yêu quý của em, em tin rằng chị sẽ có một khởi đầu mới tốt đẹp hơn!"...Khu biệt thự đắt tiền nào đó tại Đế hôn lễ hoành tráng náo nhiệt đang được diễn ra, một đám người cười cười nói nói khiến bầu không khí cực kỳ vui vẻ."Không cho vào, không cho vào! Phong bì đâu hả?""Phòng bì tới đây!""Không được, không được! Không đủ! Phải làm 100 cái hít đất trước!""Hớ, mấy người chơi xấu thế! Tại sao lại chia ra thành 10 người mỗi người 10 cái chứ hả!"...Mạc Lăng Thiên làm phù rể đi theo đám người thực hiện mấy hành động cùi bắp do nhà gái đưa ra, giằng co hơn nửa ngày cuối cùng cũng giúp người anh em thuận lợi vào Hạo Nhiên cũng là một thành viên trong đám ăn chơi của bọn họ, thường ngày hăng tiết gà lên là quậy quên trời đất với bọn họ luôn, nhưng lúc này nhìn thấy vợ mình thì cười rất ngu, vụng về giúp cô dâu đi giày...Mặc Lăng Thiên nghiêng người dựa vào vách tường lẳng lặng nhìn hình ảnh trước mắt, rõ ràng cảnh tượng náo nhiệt đến vậy mà trong lòng anh lại vắng lặng một cách khó thoại di động thỉnh thoảng vang lên tiếng "đinh đinh đinh", anh tiện tay mở wechat lướt lướt thấy mấy thông báo bạn bè gửi lời chúc đến Trác Hạo Nhiên thì liền thuận tay bấm vài cái kéo kéo thì sắc mặt của anh đột nhiên cứng đờ...Nữ ma đầu Thiên hạ chẳng có bữa tiệc nào không tàn! Điềm tâm yêu quý của em, em tin rằng chị sẽ có một khởi đầu mới tốt đẹp hơn!Nữ ma đầu là tên mà gã đặt cho Ninh Tịch trong tâm...?Thấy hai chữ này cùng với những lời kia thì không hiểu sao Mạc Lăng Thiên cảm thấy căng thẳng, anh ta vội vàng mở bức ảnh đính kèm hình đính kèm là một bức tranh tinh xảo, một bức tranh với những gam màu ấn tượng khắc họa một người, căn cứ vào những đặc điểm thì có thể nhận ra ngay người trong tranh chính là Ninh Thiên Tâm... Cảnh tượng bên trong video nhìn trông rất giống một phòng khám nhỏ cũ biết Mạc Lăng Thiên nghĩ đến chuyện gì, sắc mặt thoáng đổi...Quả nhiên ngay sau đó, trong video xuất hiện bóng dáng của Ninh Thiên lưng của Mạc Lăng Thiên vô thức căng cứng, ánh mắt anh ta dán chặt vào hình bóng đơn độc mảnh dẻ ấy…Trong video, thần sắc của Ninh Thiên Tâm ngẩn ngơ, một mình tới hỏi thăm cô y tá vài điều, sau đó nộp tiền, làm xét nghiệm rồi ngồi trên băng ghế cho đến khi… cho đến khi vào phòng phẫu thuật rồi, bác sĩ nói rằng 10 phút sau mới có thể làm phẫu ảnh cô gái siết chặt tấm ảnh siêu âm trong tay xuất hiện, từ góc độ của anh ta chỉ có thể nhìn thấy cô gái đang gục đầu xuống và bả vai đang run lên bần bật, thậm chí cô còn không phát ra một tiếng nào, trái tim anh ta đau đớn như bị ai bóp nghẹt, đau đến mức không thở trong video truyền đến giọng nói nghẹn ngào ngắt quãng của cô gái…"Con yêu… mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi… ""Xin lỗi con… mẹ không thể giữ con lại nữa…""Xin lỗi con… mẹ yêu con…""Ninh Thiên Tâm, vào làm phẫu thuật đi!" Tiếng thúc giục của bác sĩ vang gái hoảng hốt ngẩng đầu để lộ gương mặt ướt đẫm nước mắt, nỗi sợ hãi tràn ngập gương mặt nhỏ sau đó, cô vội rút điện thoại ra, những ngón tay run rẩy gõ vài chữ, hình như đang gửi tin nhắn cho ai đó, vẻ mặt nhưng thể đang tìm kiếm tia hy vọng cuối cùngNhưng mà cuối cùng, không biết cô gái nghĩ gì, tia hy vọng cuối cùng cũng tắt lịm, tin nhắn viết thật dài rồi lại xóa hết, ngón tay chán nản buông thõng…Mạc Lăng Thiên mở điện thoại mình lên, nhìn tin nhắn cuối cùng cô ấy gửi cho mình, nhìn hai chữ "Lăng Thiên" đơn độc nằm lẳng lặng trên màn hình, nhìn tin nhắn dang dở đó, anh ta bật khóc không thành tiếng… Phần 335 Sao Mạc Lăng Thiên lại biết chuyện này? Ninh Thiên Tâm vừa dứt lời, Mạc Lăng Thiên cũng hoàn toàn ngẩn ra, trong mắt tràn ngập sự tuyệt vọng cùng hoang mang “Hóa ra là thật… Em mang thật! Có phải là lần anh uống say không?” Thấy sắc mặt không gì có thể khó coi hơn của Mạc Lăng Thiên, trái tim Ninh Thiên Tâm đau thắt lại. Tuy sớm biết anh sẽ có phản ứng thế này nhưng khi đối diện với hiện thực, tim cô vẫn đau không thở nổi… Cả người Ninh Thiên Tâm run lên, cũng không biết bản thân lấy đâu ra sức lực, cố gắng trấn tĩnh nói “Lăng Thiên, anh đang nói gì thế? Sao có thể như vậy được! Em không biết rốt cuộc sao anh biết được chuyện này, nhưng… đứa trẻ không có quan hệ gì với anh hết…” “Không có quan hệ gì với anh?” Mặc Lăng Thiên nhấn lại từng chữ “Vậy em có biết người khám thai cho em hôm nay ở bệnh viện là ai không? Đó là dì anh! Chính tai bà ấy nghe thấy cuộc đối thoại của em và em gái em…” Lúc này, Ninh Thiên Tâm hoàn toàn sững sờ. Có thế nào cô cũng không thể ngờ mọi chuyện lại trùng hợp như vậy… Vị bác sĩ đó… thế mà lại là dì của Mạc Lăng Thiên? Cô cố gắng nhớ lại thái độ của vị bác sĩ đó ngày hôm nay, hình như xác định được có chỗ nào đó bất thường… “Trùng… trùng hợp vậy sao…” Ninh Thiên Tâm cắn môi, nói tiếp “Thế chắc là dì anh nghe nhầm đấy, lúc đó em với em gái em có chút tranh cãi, là em gái em hiểu lầm, nghĩ đứa bé là con anh nên muốn tìm anh nói lý lẽ…” Mạc Lăng Thiên nhìn cô “Ý của em là không phải của anh?” Ninh Thiên Tâm “Không phải.” Mạc Lăng Thiên cắn răng “Được, nếu không phải của anh, vậy em nói cho anh biết, là của ai? Lần em ngủ với anh là lần đầu tiên của em!” “Em…” Ninh Thiên Tâm bị Mạc Lăng Thiên ép lùi về sau một bước. Đúng lúc Mạc Lăng Thiên đang sầm mặt tiếp tục bức hỏi thì phía sau lưng Ninh Thiên Tâm truyền tới một giọng nói u ám… “Đứa bé trong bụng cô ấy là của tôi! Anh có ý kiến gì à?” Vừa dứt lời, Mạc Lăng Thiên thấy một cô gái từ bóng tối đi ra, mặt đầy sát khí, trong tay còn cầm một con dao rất lớn. Khiến anh ta ngạc nhiên hơn là… Cô gái này… không ngờ cô gái này lại là… “Cô… Tiểu… Tiểu bạch thỏ?!” Lúc này Ninh Tịch đã tháo bộ tóc giả và cặp kính ngụy trang xuống, thế nên Mạc Lăng Thiên lập tức có thể nhận ra người trước mắt là Tiểu bạch thỏ nhà Lục Đình Kiêu. Lúc này Tiểu bạch thỏ đang lăm lăm con dao trong tay nhìn chằm chằm vào anh ta, khiến anh ta sợ phát khiếρ… “Hừ, thiên đường có lối anh không đi, địa ngục không cửa lại cứ thích tông vào… Mạc Lăng Thiên! Đi chết đi!!!” Ninh Tịch nói rồi giơ con dao lên bổ về phía Mạc Lăng Thiên. “A a a a!!!” Mạc Lăng Thiên co chân chạy “Đệch! Chuyện quỷ gì thế! Ninh Tịch, cô bị điên à?” Tại sao Ninh Tịch lại xuất hiện ở chỗ Ninh Thiên Tâm? Không… không đúng… Ninh Tịch… Ninh Thiên Tâm… đều là họ Ninh… Ôi má nó chứ! Chẳng lẽ em họ của Ninh Thiên Tâm chính là Ninh Tịch? Đây đúng thật là thiên đường có lối anh ta không đi, địa ngục không cửa lại cứ thích tông vào mà! Nếu biết Ninh Tịch đang ở đây, có đánh chết anh ta cũng không tới đây đâu! Ai không biết còn tưởng cô là Tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn dễ thương, nhưng sau vô số lần chứng kiến những thời khắc dũng mãnh của cô, Mạc Lăng Thiên lúc này… đã muốn điên luôn rồi. Giờ anh ta chỉ thấy mừng vì trong tay cô là dao chứ không phải là súng… “Má nó chứ! Mạc Lăng Thiên! Nếu anh là đàn ông thì đứng lại cho tôi!” “Ninh Tịch, cô bình tĩnh… bình tĩnh lại một chút, có gì chúng ta từ từ nói…” “Nói cái c* mẹ anh! Xuống địa ngục đi đồ khốn! Ngay đến người phụ nữ của tôi mà anh cũng dám động vào à!” “Á á á! Cô làm thật đấy à!” “Tôi cho anh ba giây, tạm biệt người anh em của anh đi đồ cặn bã!” …

ninh thiên tâm mạc lăng thiên