Đọc chương chương 35 truyện [Đại Thúc! Anh Là Của Chúng Tôi!] [Đam Mỹ-Edit]Ánh nắng chiếu rọi xuống mặt đất, mặt biển xanh lam yên tĩnh nhu hòa, thảm thực vật xung quanh phát triển xum Lăng Diễm ước gì tên này nhanh nhanh rời đi, y vẫn đang muốn tiếp tục truy hỏi Sân khấu "Sing My Song - Bài hát hay nhất 2016" chào đón sự xuất hiện của một gương mặt quen thuộc là Ưng Đại Vệ.Anh thể hiện ca khúc mang tên "Lời tự sự". Với chất giọng đặc biệt và ca từ mang nhiều ý nghĩa, Ưng Đại Vệ đã chinh phục được HLV Nguyễn Hải Phong.. Sau khi kết thúc phần trình diễn, HLV Kết thúc bài "Bẩy tháng giữa những xác người" trong loạt bài bốn tác giả viết về "Đại Lộ Kinh Hoàng" xuất bản trên Thời Báo ngày 20 tháng 11, 2009, anh Nguyễn Kinh Châu viết: "Sau khi thu nhặt hết xác trên hai bãi cát dọc hai bên đoạn quốc lộ mang tên 'Đại Lộ Kinh Hoàng' và mai táng xong, anh em ST còn Suarez vẫn muốn sang Mỹ thi đấu. Anh khẳng định: "Cách đây vài năm, khi còn thi đấu cho Barca, tôi từng nói rằng, tôi mong muốn được kết thúc sự nghiệp cầu thủ ở Camp Nou. Nhưng tôi đã bị ép phải ra đi. May mắn thay, số phận đã mỉm cười với tôi khi tôi quyết định Một tỷ dụ: khi bắt đầu viết cái thư này, tôi rất muốn bắt chước những kẻ yêu nhau, gọi Diễm bằng "em" và tự xưng là "anh", thế mà tôi vẫn không thể làm được vì thấy "nó làm sao ấy" và tôi tự hỏi: "Ta già quá, cằn cỗi quá rồi chăng". Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. "Anh bị đuổi việc." Trong phòng quản lí của một công ty tư nhân nhỏ, gã đàn ông mập mạp với khuôn mặt dữ tợn đang ra sức la mắng một người nào đó. Hắn ta hét to vào mặt người kia làm cho nước bọt mình văng tứ tung. Nhìn lại người đang bị hắn la mắng kia một khuôn mặt vô cùng khổ sở mang nét chịu đựng. Y mặc bộ áo công nhân màu xanh rách rưới, đội một chiếc nón che gần hết cả khuôn mặt. Mặc dù chỉ mới ngoài 30 nhưng nhìn y cứ như một ông lão đã ngoài tứ tuần vậy. Y cúi thấp đầu, nhỏ giọng "Quản lí, xin anh tha cho tôi một lần. Anh muốn tôi làm gì cũng được, nhưng đừng đuổi việc tôi. Tôi còn đứa con gái đang bệnh nặng ở nhà..." "Đủ rồi, đi đi, kiếm công việc khác mà làm. Công ty chúng tôi không cần một lão già như anh!" Chưa kịp nói xong, người đàn ông đã bị tên quản lí hằn học ngắt lời. "Vậy... anh có thể cho tôi ứng lương tháng này được không? Tôi..." Người đàn ông lại càng cúi thấp đầu, giọng nói ngập ngừng. "Cái gì? Ứng lương? Tháng này anh có làm được cái gì đâu mà đòi ứng lương. Thôi, biến đi cho khuất mắt tôi." Gã quản lí lại ngắt lời người đàn ông tội nghiệp. Đột nhiên gã quát lên "Bảo vệ đâu? Tiễn khách!" Người đàn ông còn định nói thêm gì đó nhưng đã bị hai tên bảo vệ to cao lực lưỡng tiến đến, chèn ép hai bên đẩy ra khỏi cửa. Đứng trước cửa công ty, Ngô Phàm vẫn còn ngơ ngác "Mình bị đuổi việc rồi sao? Vậy... Ân nhi phải làm thế nào bây giờ?" Còn đang ngẩn người, y chợt nhìn xuống chiếc đồng hồ đã cũ mèm trên cổ tay mình, hốt hoảng "Không ổn! Lại trễ giờ rồi." Nói xong, y ba chân bốn cẳng chạy đến chiếc xe đạp còm cõi mười mấy năm tuổi của mình... Một lúc sau, chiếc xe dừng lại trước một xí nghiệp khuân vác nhỏ. Chiếc áo của y đã ướt đẫm mồ hôi. Không kịp cất xe, y đã vội chạy vào. "Đình Văn" – "Có" "Trần Vỹ" – "Có" Một người quản lí đang cầm một bản danh sách dài, điểm danh từng người. "Ngô Phàm" – "..." "Ngô Phàm" – "..." "Hừ! Lại là cái tên đó sao?" Không nghe thấy tiếng trả lời, hắn bực bội gọi thêm lần nữa... "Ngô..." "Có... có. Tôi... tôi đây!" Chưa kịp gọi lần thứ ba, hắn đã thấy người trong miệng khó nhọc chạy đến trước mặt cả người đầy mồ hôi, khuôn mặt bần thần. "Xin lỗi quản lí... tôi... tôi có việc đột xuất phải..." "Câm miệng!" Tên quản lí ngắt lời y "Còn lí do nào nữa anh nói hết luôn đi con gái bệnh, hàng xóm nhờ vả, xe đạp hư, chủ nợ chặn đường... hôm nay là gì đây hả?" "Tôi... tôi..." Thấy y chỉ im lặng cúi đầu lắp bắp vài ba tiếng, tên quản lí càng giận dữ. Hắn chỉ vào Ngô Phàm "Hôm nay anh chính thức bị đuổi việc." Nghe vậy, Ngô Phàm hốt hoảng, vội chạy đến nắm lấy tay áo hắn, lắp bắp cầu xin "Xin anh... quản lí... cho tôi... một cơ hội nữa thôi. Tôi... tôi... đã mất ba công việc rồi. Đây... là công việc cuối cùng của tôi. Nếu như tôi cũng mất nó thì... con gái tôi... biết làm thế nào. Tôi... tôi hứa sẽ..." "Dừng dừng dừng!" Tên quản lí giật tay áo của mình ra, phủi lại những nếp nhăn, tiếp tục ngắt lời người đàn ông tội nghiệp "Không nói nhiều nữa. Anh hãy biến mất khỏi tầm mắt tôi, nhanh!" Tiếng la hét mắng nhiếc của tên quản lí làm Ngô Phàm sợ hãi. Kìm lại những giọt nước mắt, y bước vội ra ngoài. Ra khỏi xí nghiệp, Ngô Phàm vẫn chưa hết bàng hoàng. Lặng nhìn xung quanh tìm chiếc xe đạp vừa nãy vì quá vội mà không kịp đi gửi thì bỗng... không thấy nó đâu cả. Thầm nghĩ chắc đã bị mấy tên lưu manh ban nãy trộm mất, khuôn mặt y chợt trầm xuống, khẽ thở dài. "Công việc cuối cùng cũng mất rồi, không được ứng lương nữa, giờ thì trong nhà chẳng còn gì để bán... Ân nhi à, baba phải làm sao đây?" Ngước lên trời, Ngô Phàm nhắm mắt lại, đôi môi đã khô khốc vì mệt mỏi mím chặt, giọng nói có sự kìm nén khó nhọc bắt đầu run lên. Chậm rãi bước trên đường, trong đầu Ngô Phàm hiện lên vẻ mặt thống khổ của con gái khi bị cơn đau dằn vặt. Khoé mắt đã hơi ươn ướt, y vội lắc đầu để tạm quên đi... Hết chương 1 Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. 1. 10k 10k 10k views rồi các nàng ơiiiii "tung bông tung bông" Thực sự hôm nay ta rất là vui luôn. Cảm ơn các tềnh yêu, các reader, các follower iu vấu của ta nhiều lắm, vì đã luôn ở bên, đồng hành và ủng hộ ta suốt quãng thời gian dài ơi là dài vừa qua "mi gió + hôn chụt chụt" Cho tới hiện tại, Đại thúc tôi muốn anh đạt được thứ hạng chung cao nhất là 117, xếp ngang hàng với rất nhiều tác phẩm danmei lớn của các nhà văn Trung Quốc cũng như VN đó nha! Các nàng biết không, khoảnh khắc đó nó hạnh phúc lắm, dù không nhận được nhuận bút, ta cũng cảm thấy thỏa mãn khi nhận ra những nỗ lực của mình cuối cùng đã được đền đáp rồi... Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. Cụ thể, nhân ngày Đại thúc đạt 10k views, ta muốn làm gì đó, kiểu như give away cho các nàng. Có thể là 1 ngoại truyện của Đại thúc, sẽ viết liền vào tối nay và đăng sớm nhất có thể nếu có nàng yêu cầu thôi, vì ta đã hứa sẽ viết chương mới rồi. Hoặc các nàng muốn ta làm gì nữa thì cmt bên dưới nha. Hôm nay vui nên chấp hết -_- 2. Hiện tại, ngoài Wattpad, ta còn đăng Đại thúc tôi muốn anh ở Vnkings Truyện. Đây là web truyện VN hiếm hoi có trả nhuận bút cho Author thông qua view và xu. Vậy nên nếu các nàng rảnh thì hãy nhích chút thời gian qua đó xem các bài viết tăng view cho ta, coi như đó là ủng hộ trực tiếp cho ta nhé. Thanks trước nè! Tài khoản của ta là Và link của Đại thúc Đại thúc bên đó được beta chỉnh chu hơn hoặc các nàng có thể gg "Đại thúc tôi muốn anh vnkings" 3. Vài ngày nữa có chương mới nhé >_< 4. Hãy tiếp tục Like, Cmt và Follow ta! Từng cú click của các nàng đều giúp ta có nhiều động lực hơn tác với ta nhiều hơn đi mà, plssss!!!! 5. À quên, còn vấn đề này nữa ta đang ấp ủ một dự án danmei MỚI, mà cụ thể là gì thì chưa nghĩ ra. Ta thì ta muốn thử sức với những cái chưa từng viết, như cổ trang chẳng hạn, nếu được thì viết nhược công luôn tự thẩm =Các nàng thích gì, muốn ta viết gì, thể loại nào thì cmt gợi ý luôn nha! Hứa là thi xong sẽ đào hố quăng bom ngay!!! 6. Ta thực sự rất là thích cp Huấn Cao x Quản ngục nha, nên là thể nào cũng sẽ có một đoản văn cho cp này. Các nàng lót dép ngồi hóng đi nhé!Cơ mà chờ ta có hứng đã Rùa rồi, hết rồi đó, hôm nay nói nhiều quá dzồi. Cơ mà nhớ cmt cho tui nha chời, đừng bỏ tui tuki ở đây, buồn lắm đó hiuhiu... <3 Love all <3 Ps nay gọi các nàng cho tình củm hơn nè chời. Hàn Phong ngồi trên ghế cao, thấy được khuôn mặt của Ngô Phàm bất giác liền mỉm cười. Những ngày qua thực sự hắn chưa từng quên được hương vị của lão nam nhân đêm đó. Cảm giác chặt chẽ vô cùng thoải mái ở bên trong cơ thể kia khiến hắn hoài niệm đến điên cuồng. Hắn đã tìm những ngưu lang khác để giải quyết nhưng vô ích, tất cả bọn họ đều không thể khơi dậy nổi hứng thú của hắn. Vốn muốn sai người đem người kia về, ai ngờ y lại tự mình mò tới đây. Mỹ vị dâng đến trước mặt, sao có thể từ chối? Hàn Phong hắn cũng chẳng phải Liễu Hạ Huệ, việc gì phải tự ủy khuất mình? Nhìn lão nam nhân đang chật vật phía dưới, Hàn Phong hừ lạnh một tiếng, nheo mắt liếc lên tập hồ sơ có hai chữ “Ngô Phàm” trên bàn làm việc trước mặt, một lúc sau lại vươn tay lấy xuống. “Ngô Phàm, vốn là cô nhi, cùng lớn lên và kết hôn với Tình Viên – bằng hữu tại Cô nhi viện An Tích, tuy nhiên đã qua đời vì khó sinh. Còn có một nữ hài tử tên Ngô Ân, đầu năm nay vừa tròn 7 tuổi, bị bệnh tim di truyền và đang cần thay tim gấp, hiện đang nhập viện và…” “Đủ rồi!” Ngô Phàm thảng thốt ôm đầu cúi thấp. Y không biết, cũng không muốn biết vì sao hắn có được những thông tin nọ, y chỉ càng lúc càng kinh sợ người nam nhân trước mặt này, sợ hắn một lần nữa thương tổn đến mình, thương tổn đến cả Ngô Ân. Ánh mắt sắc bén của hắn làm y rợn tóc gáy. Thêm vào đó, đoạn kí ức kinh khủng kia lại không báo trước mà đột ngột xuất hiện, xoay vòng trong tâm trí khiến cả người y run rẩy mãnh liệt. Bàn tay này bị tay kia nắm chặt, móng tay đâm thật sâu vào lòng bàn tay thô ráp, ý muốn dùng cơn đau này áp chế sự run rẩy kia. “Ngươi rốt cuộc muốn gì?” Gần nửa cuộc đời Ngô Phàm trong vài câu ngắn gọn từ cánh môi mỏng khẽ động của Hàn Phong đều đã được xướng lên đầy đủ, không hề bỏ sót. Sau đó, hắn cũng không tiếp tục đọc nữa, chỉ nheo mắt cười khẽ rồi nhìn thẳng vào Ngô Phàm. Ngô Phàm khi nhìn thấy những biểu cảm quái dị đó càng hoảng hốt. Hai đại nam nhân dán mắt vào nhau, mỗi người mang trong mình một suy nghĩ khiến bầu không khí vốn đã lạnh lẽo nay càng thêm ngưng trọng. “…” “Làm người của ta.” Cuối cùng, Hàn Phong trầm giọng mở miệng, một câu phá tan tình cảnh khó xử giữa hai người. ~Hết chương Rùa Cảm ơn đã chờ đợi trong thời gian qua. Ta vừa thi xong rồi, từ giờ sẽ tăng tốc viết để ra chương mới thật nhanh bù lại cho nha ^^ Từ những chương H của Đại thúc, tôi muốn anh sẽ được set pass! Pass chương 6 Trans câu Yêu đam mỹ sang ngoại ngữ. Trong đó, "Yêu" => tiếng Anh, "đam mỹ" => phiên âm tiếng Trung theo bảng chữ cái abc Pass gồm 10 chữ cái, không hoa, không dấu, không cách. Sau khi giải, search gg "Đại thúc tôi muốn anh chương 6", vào đường dẫn top link tới WordPress và nhập pass. PS Những cmt làm lộ pass sẽ bị xoá không báo trước. Update 10/12/2019 Làm theo phần Giveaway cuối truyện để nhận pass nếu chưa giải được Author RùaThể loại Hiện đại, Cường thủ hào đoạt, Phúc hắc vô sỉ niên hạ cường công x Hiền lành đại thúc bình phàm thụ, phụ Yêu nghiệt giảo hoạt công x Lạnh lùng cường thụGiới thiệuĐại thúc nhà nghèo, vợ mất, con nhỏ lại bị tim bẩm sinh nên ốm triền miên. Thúc đi làm kiếm tiền chữa bệnh cho con. Tuy làm rất nhiều việc nhưng do cái bản tính hiền lành không thích so đo nên thúc hay bị mấy ông chủ bắt nạt, kiếm cớ trừ lương rồi đuổi việc = nghèo vẫn hoàn này, thúc gặp một người môi giới việc làm. Người này mới đầu thấy thúc tội nghiệp, định giới thiệu cho thúc một công việc nhẹ nhàng lương cao nhưng vì ghét cái bản mặt "đẹp giai nai tơ" của thúc nên dắt đi làm MB. Lúc thúc sắp sửa bị bao tuy già nhưng thúc lại rất có khí chất làm thụ nha *_* thì anh công xuất hiện và...Warning thụ ban đầu rất thảm. Chủ nhà thuộc teamsủngcôngv

đại thúc tôi muốn anh