Nâng cao tâm trí, rèn luyện thần kinh cơ bắp và sức mạnh cốt lõi; Lựa chọn bài tập linh hoạt, hoàn toàn phù hợp với những người có lối sống bận rộn; Có thể thực hiện các bài tập ở bất cứ đâu, ở công viên, sân chơi hoặc phòng khách… Siêu bão Noru rất mạnh, các tỉnh lên phương án sơ tán hơn 800.000 dân. 25/09/2022 22:05. (PLO)- Dự báo siêu bão Noru rất mạnh, có thể giật tới cấp 17, tốc độ di chuyển nhanh. Các tỉnh từ Quảng Bình - Bình Thuận đang rà soát phương án sơ tán dân với tổng số 213.914 hộ/868.230 Lượt đọc: 18293 Đánh giá: Sức Mạnh Của Tĩnh Tâm. Trái tim của chúng ta giống như một chiếc cốc thủy tinh. Khi cốc đựng đầy nước ép trái cây, người ta sẽ nói: "Đây là một cốc nước ép hoa quả". Khi nó đựng đầy sữa, người ta lại nói: "Đây là một cốc sữa". Đọc thơ giữa "trung tâm thuốc phiện" Medellin. Hồ sơ. NGUYỄN PHAN QUẾ MAI 27/07/2013 07:07 GMT+7. TTCT - LTS: Từ Liên hoan thơ quốc tế Medellin, tác giả Nguyễn Phan Quế Mai đã gửi cho TTCT những xúc cảm ở một thành phố nổi tiếng về ma túy, bạo lực, nhưng cũng là nơi mà nhờ thơ 1. Đã từng trải qua nhiều biến cố trong cuộc sống hoặc có nền tảng gia đình khó khăn, cơ cực từ bé 2. Kết nối tâm linh và trực giác cao 3. Đứng dậy sau những vấp ngã, trưởng thành hơn sau những thử thách . 4. Luôn tự động viên bản thân trước những thách thức và biến chúng thành những cơ hội 5. Có niềm tin vững chắc vào bản thân . 6. Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Sức mạnh của tĩnh lặng là tác phẩm tâm linh rất ngắn ngọn nhưng sâu sắc của Eckhart Tolle, tác giả được The New York Times bình chọn là một trong những tác giả có sách bán chạy nhất. Đây là một cuốn sách hữu ích và thiết thực cho những ai muốn tiếp xúc với bản chất sâu lắng, trong sáng và chân thật trong con người mình. Cuốn sách có thể giúp bạn vun bồi sự vững chải, khả năng trầm lắng ở tâm hồn bên ngoài đang xảy ra những biến động gì đi nữa. Sức mạnh của tĩnh lặng có thể giúp bạn vượt qua những tình huống thử thách trong đời sống cá nhân và tiếp xúc được với một chiều không gian yên tĩnh và an bình ở bên trong. Cuốn sách sẽ giúp cho bạn khả năng lắng nghe sự tĩnh lặng ở trong bạn để có thể tìm ra lời giải cho những câu hỏi lớn mà bạn từng thao thức. Sức mạnh của tĩnh lặng có thể giúp bạn rũ bỏ hết những khó khăn, hiểu lầm, vun bồi lại những quan hệ thân thiết trong đời mình, vượt lên trên những thói quen xưa cũ, những cách hành xử tiêu tực, thay đổi quan hệ của bạn với mọi người và với cuộc đời. *** Eckhart Tolle là một nhà tâm linh, nổi tiếng nhất với vai trò tác giả cuốn sách The Power of Now và A New Earth. Năm 2011, ông được nhà sách Watkins Books xem là người có ảnh hưởng nhất thế giới về tâm linh. Năm 2008, một bài viết của The New York Times đã gọi Tolle là "tác giả về tâm linh nổi tiếng nhất nước Mỹ". Eckhart Tolle từng nói rằng ông đã bị trầm cảm trong phần lớn cuộc đời của mình cho đến khi trải qua "một sự chuyển hóa tâm linh sâu sắc" năm ông hai mươi chín tuổi, làm thay đổi hoàn toàn những gì ông từng nghĩ về chính mình và hướng đi của đời ông. Ông đã dành vài năm sau đó để tìm hiểu và đào sâu thêm vào sự chuyển hóa này, rồi trở thành một vị thầy tâm linh. Ông đã bắt đầu viết cuốn sách đầu tiên của mình, The Power of Now, được phát hành vào năm 1997 và đã lọt vào danh sách những cuốn sách bán chạy nhất Best Sellers của New York Times. Năm 2003, cuốn sách đã dẫn đầu danh sách này. Tính đến năm 2009 riêng tại Bắc Mỹ, số lượng tiêu thụ của The Power of Now và A New Earth được ước tính lần lượt là 3 triệu và 5 triệu bản. Sách của ông đã được dịch ra nhiều ngôn ngữ khác trên khắp thế giới. Từ năm 1995 đến nay, ông cư ngụ tại Vancouver, Canada. Tác phẩm The Power of Now Sức mạnh của hiện tại, 1997 Stillness Speaks Sức mạnh của tĩnh lặng, 2003 A New Earth Thức tỉnh mục đích sống, 2005 Hợp Nhất Với Vũ Trụ *** Tôi rất thích tựa sách “STILLNESS SPEAKS” mà Eckhart Tolle đặt cho tác phẩm thứ hai này của ông. Nhưng phải mất một thời gian khá lâu tôi mới tìm ra được một cụm từ thích đáng – “Sức mạnh của tĩnh lặng”- để dùng làm tựa tiếng Việt cho cuốn sách này. Hay nói đúng hơn, là tựa sách đã đến từ một nơi rất Tĩnh Lặng ở bên trong mà chắc chắn không phải là bằng suy tư của tôi. Lúc đọc xong chương đầu tiên, tôi cảm thấy như vừa được đọc một bài kinh văn thâm diệu và linh cảm được năng lực chuyển hoá kỳ diệu của cuốn sách. Qua cuốn Sức Mạnh của Tĩnh Lặng, Eckhart Tolle giúp chúng ta tìm lại được bản chất sâu lắng, trong sáng và chân thật của mình. Dù cho có những biến động đang xảy ra chung quanh, hay những tình huống thử thách trong đời sống cá nhân hiện nay của chúng ta như thế nào đi nữa, chúng ta vẫn luôn có khả năng tiếp xúc được với một chiều không gian yên tĩnh, và sâu lắng ở bên trong. Phẩm chất đời sống của chúng ta tuỳ thuộc vào phẩm chất của những quan hệ trong đời mình. Tuỳ thuộc vào quan hệ của bạn với gia đình và những người thân. Tuỳ thuộc vào quan hệ của bạn với người bạn đời. Tuỳ thuộc vào quan hệ của bạn với đời sống. Nói một cách khác, bạn có một quan hệ tốt đẹp với mọi người và với cuộc đời? Do đó, Sức Mạnh của Tĩnh Lặng sẽ giúp bạn khả năng rũ bỏ những thói quen xưa cũ, tiêu cực; giúp bạn thay đổi cách sống, cách suy nghĩ và cách cư xử với bạn bè cùng những người thân trong gia đình một cách tốt đẹp hơn. Không những thế, Sức Mạnh của Tĩnh Lặng còn giúp bạn nhìn sâu vào những câu hỏi lớn hơn - Tôi là ai? Ý nghĩa của Đời Sống là gì? - Tại sao tôi có mặt trên cuộc đời này? - Mục đích tối hậu của đời sống là gì? Tất cả những câu hỏi đó, dù lớn, dù nhỏ, đều rất quan trọng đối với chúng ta. Và một khi bạn đã hỏi thì sẽ luôn được Im Lặng trả lời, khi bạn đã sẵn sàng lắng nghe. Chỉ cần giữ cho lòng mình trong lắng. Khi có mặt, bạn có thể nghe những hồi âm, những lời giải đáp đến với bạn qua tiếng giói, tiếng mưa, tiếng thì thầm của biển cả… Chỉ cần bạn biết lắng nghe. Hãy sống và thực hành những gì mà Im Lắng đã nhắc nhở cho ta. Diện Mục Nguyễn Văn Hạnh Mời các bạn đón đọc Sức Mạnh Của Tĩnh Lặng của tác giả Eckhart Tolle. Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ Phần 1 Ebook Sức mạnh của tĩnh tâm - bí quyết để sống cuộc đời tự do tự tại nêu lên nội dung tâm tĩnh là một trạng thái khoáng đạt, tự tin, điềm nhiên tự do, tự tại. Bạn có mong muốn thoát khỏi lo lắng và u buồn không? Có hy vọng xua đi những phiền muộn trong tâm hồn không? Vậy thì bắt đầu từ thời khắc này, hãy để cuốn sách cùng bạn tìm lại cái tôi tĩnh tâm ấy nhé! Chủ đề Sức mạnh của tĩnh tâmSách kỹ năng sốngNghệ thuật sốngCuộc đời tự doRèn luyện sự tĩnh tâm Nội dung Text Ebook Sức mạnh của tĩnh tâm Phần 1 Mục lục CHƯƠNG 1 TÂM KHÔNG TĨNH TỨC LÀ PHIỀN NÃO NẢY SINH TÂM CÓ TẠP NIỆM KHÔNG THỂ TỪ BỎ CHẤP NIỆM DỤC VỌNG LẠI SINH RA DỤC VỌNG HƯ VINH LÀ SỢI DÂY CHUYỀN ĐẸP ĐẼ CUỘC ĐỜI GIỐNG NHƯ CHIẾC ĐỒNG HỒ Đà LÊN DÂY CÓT CHƯƠNG 2 THỰC HIỆN MỤC TIÊU, KHÔNG MÀNG DANH LỢI TĨNH ĐỂ TU THÂN, DƯỠNG TÂM QUÝ Ở TĨNH TÂM BẠN MỈM CƯỜI THÌ CUỘC ĐỜI CŨNG SẼ MỈM CƯỜI VỚI BẠN KHÔNG BỊ ẢNH HƯỞNG BỞI NGOẠI VẬT, SỐNG TỰ DO TỰ TẠI TRÍ TUỆ CỦA SỰ NHƯỢNG BỘ MỌI VIỆC CẦN LƯỢNG SỨC MÀ LÀM TÌM LẠI CÁI TÔI CHÂN THỰC TRONG YÊN BÌNH CHƯƠNG 3 TĨNH DO TÂM SINH, CẢNH THEO TÂM CHUYỂN TÂM TĨNH, CHỜ MỘT ẤM TRÀ THƠM GIỮ ĐƯỢC TRÁI TIM YÊN BÌNH ĐIỀM TĨNH MỚI CÓ THỂ TIẾN XA TRÁI TIM HÀI LÒNG TẠO RA KẾT QUẢ HÀI LÒNG NGƯỜI TĨNH TÂM DỄ THÀNH CÔNG HƠN TĨNH TÂM CÓ THỂ MANG LẠI QUAN HỆ Xà HỘI TỐT ĐẸP NƯỚC TĨNH THÌ TRONG, TÂM TĨNH THÌ SÁNG CHƯƠNG 4 TRONG TRÍ TUỆ CÓ SỰ “TĨNH” TUYỆT ĐỐI TÙY DUYÊN, KHÔNG NẮNG RÁO CŨNG CHẲNG GIÓ MƯA KHÔNG PHẢI VÌ HAY NỔI NÓNG NÊN MỚI TRỒNG HOA LAN SỐNG TRONG HIỆN TẠI LÀ SỰ CHÂN THỰC DUY NHẤT THUẬN THEO TỰ NHIÊN, ĐI TRÔNG NƯỚC CHẢY, NGỒI NHÌN MÂY TRÔI KHÔNG CÂU NỆ NGOẠI VẬT, NƠI DỪNG CHÂN ĐẦY Ý THƠ ĐẠO TRUNG DUNG LÀ CƠ BẢN CỦA TĨNH TÂM KHÔNG PHẢI GIÓ ĐỘNG, KHÔNG PHẢI CỜ ĐỘNG, LÀ TÂM ĐỘNG KHÔNG VUI VÌ CẢNH, KHÔNG BUỒN VÌ MÌNH TÂM MANG TỪ BI, GIÓ LỚN THỔI CŨNG KHÔNG ĐỘNG CHƯƠNG 5 XA LÁNH THẾ SỰ, TĨNH TÂM SUY TƯỞNG SUY TƯỞNG, THUẬT TĨNH TÂM THẦN KÌ CHUẨN BỊ TƯ TƯỞNG CHO SUY TƯỞNG THANH LỌC TẤT CẢ Ý THỨC SUY TƯỞNG SẮC MÀU LOẠI BỎ LO LẮNG BUỒN TẺ TẬP TRUNG SUY TƯỞNG ĐỂ TÂM THÁI BÌNH TĨNH TRỞ LẠI TẬP TRUNG SUY TƯỞNG ĐỂ BI QUAN TAN BIẾN SUY TƯỞNG TRÍ TUỆ GIÚP BỒI DƯỠNG TÂM LÍ LÀNH MẠNH SUY TƯỞNG TỰ KỈ GIÚP TRÁNH XA “HỐ ĐEN” CỦA TỨC GIẬN SUY TƯỞNG THỰC VẬT GIÚP GIẢM NHẸ CẢM GIÁC BUỒN BỰC QUAY TRỞ VỀ SUY TƯỞNG THỜI THƠ ẤU ÊM ĐỀM SUY TƯỞNG CƠ THỂ NÓI CHUYỆN VỚI CƠ THỂ PHƯƠNG THUỐC TÌM NĂNG LƯỢNG THUỘC VỀ BẢN THÂN DÙNG SUY TƯỞNG VỀ CÁI CHẾT ĐỂ XUA ĐI NỖI BẤT AN SUY TƯỞNG THÀNH CÔNG GIÚP NÂNG CAO HIỆU SUẤT CHƯƠNG 6 TÌM MỘT PHƯƠNG THỨC YÊN BÌNH TĨNH TỌA TĨNH TÂM HÔ HẤP KIỂU BỤNG, THỞ RA ÁP LỰC VÀ BUỒN PHIỀN MỈM CƯỜI, PHƯƠNG PHÁP TĨNH TÂM TỐT NHẤT YOGA, DÙNG CÁCH THẢ LỎNG CƠ THỂ ĐỂ LOẠI BỎ "RÁC" TRONG LÒNG TĨNH TÂM HƯƠNG THƠM, ĐỂ TÂM HỒN QUAY VỀ VỚI THIÊN NHIÊN GIẢI PHÓNG TẤT CẢ TÂM TRẠNG KHÔNG TỐT TRONG VẬN ĐỘNG ĐỌC SÁCH KHIẾN CON NGƯỜI AN TÂM ÂM NHẠC GIÚP THƯ GIÃN TINH THẦN VUNG BÚT VẢY MỰC, THƯ GIÃN THẢNH THƠI GẦN GŨI TỰ NHIÊN, THẢ LỎNG BẢN THÂN PHƯƠNG PHÁP TĨNH TÂM BẰNG ĐỐI THOẠI CUỘC SỐNG ĐÂU ĐÂU CŨNG CÓ THỂ TĨNH TÂM LỜI NÓI ĐẦU TĨNH TÂM NHÌN NHẬN CUỘC ĐỜI Biết tĩnh tâm để nhìn nhận cuộc đời là một loại cảnh giới. Trái tim của chúng ta giống như một chiếc cốc thủy tinh. Khi cốc đựng đầy nước ép trái cây, người ta sẽ nói “Đây là một cốc nước ép hoa quả”. Khi nó đựng đầy sữa, người ta lại nói “Đây là một cốc sữa”. Còn chỉ khi chiếc cốc trống trơn thì người ta mới nói “Đây là một cái cốc”. Rất nhiều lúc, trái tim của chúng ta chất chứa quá nhiều thứ, đến nỗi không thể nhìn thấy được cái tôi chân thực. Trong thời buổi cả thế giới phải lo lắng bất an vì tiền bạc, vì ham muốn vật chất, vì danh lợi như ngày nay, con người chẳng khác nào “đôi giày đỏ” mệt mỏi, nhảy tới khi chẳng còn ai bên cạnh mà vẫn không dừng được bước chân điên cuồng… Chúng ta sống đã không còn chỉ là vì sự sinh tồn. Trong sự hưởng thụ vật chất ngày càng phong phú, nếu tâm không tĩnh, thân thể cũng không tĩnh thì cuộc sống của chúng ta sẽ chỉ còn lại sự bận rộn và lo lắng. Vì vậy, chỉ có vứt bỏ mọi sự rối ren để tâm tĩnh lại thì mới có thể được giống như hoa nở hương tự tỏa, nước càng chảy càng trong vậy. Tĩnh tâm chính là tâm tĩnh. Tâm tĩnh là một trạng thái khoáng đạt, tự tin, điềm nhiên tự do, tự tại. Tất cả thế sự rối ren, mọi chua cay ngọt đắng, hỉ nộ ái ố đều chỉ dựa vào trái tim để cảm nhận, đánh giá. Trong cuộc sống hiện thực, chúng ta thường cảm thấy thấp thỏm bất an, lo lắng không yên, rất khó để bình tâm, ngọn lửa không tên bất cứ khi nào cũng có thể ập đến, nguyên nhân chính là do ta không có được một trái tim bình tĩnh. Chỉ có hiểu được trí tuệ của tĩnh tâm thì mới có thể đứng vững được trong thế giới vô thường này. Thực ra, tĩnh tâm không phải là một cảnh giới không thể nào với tới. Trong thế giới tràn đầy náo động và dục vọng như ngày nay, ai cũng khao khát có được một cuộc sống yên ổn, bình an, vì vậy hiểu được về tĩnh tâm là vô cùng quan trọng. Để giúp mọi người tìm thấy sự yên ổn trong tâm hồn, cuốn sách này sẽ cùng bạn tìm đến căn nguyên lo lắng từ mọi góc độ, vén bức màn bí mật về sự tĩnh tâm, sau đó để mỗi người tự cảm nhận cuộc sống qua cái tĩnh, giúp xoa dịu tâm trạng lo lắng bất an trong lòng, lấy lại sự yên bình và niềm vui trong tim. Chúng ta đã biết nên tĩnh tâm hưởng thụ cuộc sống, tuy nhiên làm thế nào để có thể tĩnh tâm? Trong hai chương cuối cùng của cuốn sách này, bạn sẽ học được cách dùng phương pháp suy tưởng để vượt qua những trở ngại trong lòng, để lo lắng không còn chỗ tồn tại; bạn sẽ hiểu được rằng, tĩnh tâm hoàn toàn không phải là trạng thái siêu thực, từng chút từng chút của cuộc sống đều có thể trở thành phương pháp để có được sự tĩnh tâm. Hãy để cuốn sách này dẫn dắt bạn, để sự “tĩnh” thẩm thấu dần vào từng chi tiết của cuộc sống, bớt một chút đố kị, thêm một chút khoan dung; bớt một chút tà niệm, thêm một chút chính khí; bớt một chút ồn ào, thêm một chút chân thực. “Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, dù biết phía trước là vùng hiểm trở, bạn cũng có thể coi là đồng bằng để vững bước đi qua; dù trước mắt thế sự bãi bể nương dâu, đổi thay nhanh chóng, bạn cũng vẫn có được sự bình an trong lòng. “Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, tuy tạm thời phải chịu ấm ức và không vui, vẫn có thể yên lòng; tuy cuộc sống bình dị, cũng có thể tận hưởng năm tháng bình yên. “Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, cho dù tạm thời phải chịu đau khổ, song bạn cũng sẽ nhận được ý vị riêng của nó; cho dù cuộc đời trôi qua bình lặng song vẫn có thể tìm thấy được sự vừa ý và nhẹ nhõm của riêng mình. Nhà thơ Pushkin đã từng nói “Tất cả hạnh phúc trên thế giới đều lấy sự bình yên trong nội tâm là đặc trưng cơ bản nhất”. Tĩnh tâm là một phong thái, cõi lòng phẳng lặng thì tâm sẽ tĩnh. Sức mạnh của mỗi người chúng ta đều có hạn. Thế sự giống như một ván cờ, con người tiến lùi nối tiếp nhau trong mấy tấc vuông ấy. Khi đối mặt với vô vàn sự khó xử và lo sợ, giữ được tâm thái yên tĩnh như mặt nước là có thể nhìn thấu tất cả vinh nhục, được mất, thị phi, trắng đen, dùng sự tỉnh táo và lí trí để nhìn nhận cuộc đời. Xuân có trăm hoa, thu trăng sáng Hạ có gió lành, đông tuyết rơi Trong lòng không bận chi phiền não Đời này nên lấy đó làm vui. Tủi nhục cũng đều gương soi tỏ Chí lớn dạ yên chẳng ngậm ngùi Người đời lĩnh ngộ chân lí ấy Cõi lòng tĩnh lặng, muộn sầu lui. Bạn có mong muốn thoát khỏi lo lắng và u buồn không? Có hi vọng xua đi những phiền muộn trong tâm hồn không? Vậy thì bắt đầu từ thời khắc này, hãy để cuốn sách cùng bạn tìm lại cái tôi tĩnh tâm ấy nhé! TÂM CÓ TẠP NIỆM Bạn có còn nhớ những câu chuyện cổ tích? Chúng ta nóng lòng theo dõi diễn biến tình tiết câu chuyện với niềm tin rằng nhân vật chính nhất định sẽ tránh được sự tàn bạo của phù thủy và yêu quái, chiến thắng tà ác. Chúng ta – khi ấy còn là những cô bé cậu bé - chưa bao giờ nghi ngờ gì về kết cục hoàn mĩ dành cho nhân vật chính, luôn có niềm tin mãnh liệt rằng chính nghĩa sẽ tồn tại mãi mãi, những người lương thiện cuối cùng nhất định sẽ được sống cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, khi chúng ta dần dần lớn lên, dần dần làm quen với tất cả mọi thứ của thế giới hiện thực này, các câu chuyện cổ tích thuở bé thơ ngày càng trở nên xa vời. Nhân vật cổ tích chỉ còn tồn tại trong kí ức, rồi cuối cùng chúng ta cũng sẽ vứt bỏ nốt chút ngây thơ còn lại của thời thơ trẻ, để trở thành một người trưởng thành, chín chắn. Nhưng nếu có thể vứt bỏ những tạp niệm trong lòng ở thế giới phức tạp rối ren, tìm lại tâm hồn thuần khiết, yên bình ấy, vậy thì liệu chúng ta lại có thể quay trở về thời thơ ấu thỏa mãn và vui vẻ trong hồi ức ấy được không? Thế giới nội tâm của con người ẩn chứa rất nhiều thứ, có đẹp, có xấu, có thiện, có ác, có tham lam, có danh lợi, còn có tiền bạc và địa vị… Những thứ này không nhìn thấy, không sờ thấy, nhưng chúng lại tiềm ẩn trong tâm hồn của bạn, chi phối hành động của bạn. Nếu chúng ta gọi những thứ tốt đẹp, ánh sáng, lương thiện trong thế giới nội tâm là “mầm”, thì những tạp niệm làm đảo lộn cảm xúc của chúng ta, thậm chí “xúi giục” chúng ta trở nên xấu xa, tham lam ấy sẽ giống như “cỏ”. Chân - thiện - mĩ có thể kết thành quả ngọt làm xúc động lòng người; nhưng còn “cỏ dại” trong lòng, nếu cứ để mặc cho chúng phát triển thì nhất định sẽ đến một ngày chúng uy hiếp tới sự trưởng thành khỏe mạnh của “mầm”. Ví dụ như sự tham lam và đố kị là tạp niệm. Sự uy hiếp của tâm trạng đố kị đối với sự vật tốt đẹp chẳng khác nào quả bom không hẹn giờ, có thể phát nổ bất cứ lúc nào, tiềm ẩn trong lòng con người. Trên con đường theo đuổi một mục tiêu nào đó, một khi con người phát hiện ra sự tồn tại của người giỏi hơn hoặc nhanh chân vượt trước mình thì thường nảy sinh than vãn, đau khổ, thậm chí là căm giận, bởi trong tâm cảm thấy tự hổ thẹn vì mình kém cỏi hơn người khác. Càng tệ hơn là có một số người bóp méo tâm tính, châm ngòi quả bom trong lòng, không từ thủ đoạn báo thù đối thủ. Tạp niệm của sự đố kị làm ô nhiễm tâm hồn, không những không thể khiến bạn có được mục tiêu mà còn dần dần xa mục tiêu, cuối cùng lún sâu vào tội ác khó có thể thoát ra được. Tự dằn vặt quá mức cũng là một tạp niệm của tâm hồn. Charles đã từng là một cảnh sát, trong một lần tham gia giải cứu con tin, anh đã bỏ sót một căn phòng vốn dĩ nên lục soát, không ngờ trong căn phòng đó có một đứa trẻ, cuối cùng đứa trẻ đó đã bị tên hung thủ vô cùng tàn bạo bắn chết. Từ đó Charles suy sụp tinh thần, anh không thể nào tha thứ cho sai lầm của mình nên đã rơi vào trạng thái tự dằn vặt bản thân, trở nên buồn bực ít nói. Không lâu sau đó, anh từ bỏ công việc cảnh sát để tới một tu viện, hàng ngày đứng trước tượng chúa để xám hối lỗi lầm của mình, từ đó hành động ấy đã trở thành toàn bộ cuộc sống của anh. Một lần tình cờ, chị của đứa trẻ bị tên côn đồ năm xưa sát hại biết được tình cảnh của Charles, đã nghĩ cách để tìm được anh. Cô đưa Charles tới giữa một đám người đang vui vẻ tụ hội, nói với anh rằng những người này đều là con tin đã được anh giải cứu năm ấy, nhờ có Charles, bây giờ họ được sống vui vẻ hạnh phúc và vô cùng cảm kích Charles. Charles nhìn những đứa trẻ đã từng được mình giải cứu, và đã hiểu được một điều thì ra mình không phải là người vô dụng, và chính sự tự dằn vặt bản thân bao nhiêu năm nay mới thật sự mang lại gánh nặng cho những người quan tâm tới mình. Cuối cùng anh đã lấy lại được dũng khí của bản thân. Con người vì một vài sự việc nào đó mà nảy sinh cảm giác tội lỗi và day dứt là chuyện thường tình. Nhưng nếu sự tự dằn vặt này vượt quá giới hạn khiến cho bản thân hoàn toàn đắm chìm trong đó, từ bỏ dũng khí sống thì việc tự dằn vặt này sẽ biến thành tự ngược đãi và giày vò về mặt tinh thần. Chỉ có loại bỏ tạp niệm trong lòng thì mới có thể để lại cho mình một không gian tâm hồn thuần khiết, tươi đẹp. Vậy con người nên làm thế nào mới có thể có được sự tĩnh lặng và trong sạch cho tâm hồn? Dùng phương thức nào mới có thể dẹp được những tạp niệm trong lòng? Thông qua con đường nào mới có thể xua đi bóng tối để tìm thấy ánh sáng? Đa phần con người cảm thấy đau khổ là vì không nhìn thoáng, không buông bỏ được. Tạp niệm giống như rác thải trong lòng, là con đường phiền não vô hình, đảo lộn cảm xúc yên bình vốn có, khiến con người khó có thể tĩnh tâm. Sức khỏe, hạnh phúc, của cải… tất cả những thứ tốt đẹp đều bắt nguồn từ sự thuần khiết của tâm hồn. Nếu muốn có một cơ thể khỏe mạnh thì trước tiên phải làm sạch tâm hồn. Chỉ cần tâm mang tạp niệm, trong huyết quản của con người sẽ tràn đầy sự nhơ bẩn và xấu xa, tất cả tạp niệm – đố kị, buồn chán, oán hận – đều sẽ gây tổn hại tới sức khỏe của cơ thể, khiến cảm giác vui vẻ của chúng ta dần dần tan biến. Ngược lại, nếu tâm hồn thuần khiết, tươi đẹp, khỏe mạnh thì sẽ khiến cơ thể của chúng ta tràn đầy sức sống. Nhờ có các công nhân vệ sinh môi trường ngày ngày quét rác trên đường nên môi trường sống của chúng ta mới sạch sẽ, thoáng đãng. Nếu mỗi ngày chúng ta biết cách dọn sạch “rác thải” trong tâm hồn thì tâm hồn của chúng ta cũng sẽ vui tươi chan hòa. “Cẩu nhật tân, nhật nhật tân, hựu nhật tân”1, thứ cần phải làm sạch không chỉ đơn thuần là cơ thể của chúng ta, mà quan trọng hơn là sự trong sạch của tâm hồn. Nếu chúng ta có thể khắc phục những tạp niệm khiến chúng ta sa sút tinh thần, thì tự nhiên nội tâm sẽ có thể nảy sinh sức mạnh không gì có thể đánh bại được. Tiêu chuẩn của hạnh phúc không nằm ở những điều kiện bên ngoài mà nằm ở sự phong phú và yên bình của nội tâm. Franklin từng nói “Có tiền bạc và quyền thế không thể coi là giàu có thực sự, ngược lại, nếu ỷ lại vào chúng thì sẽ giống như đứng trên tảng đá trơn bóng”. Trên thực tế, tâm hồn yên bình thuần khiết và đức hạnh vô tư cao thượng mới là của cải thực sự. Để có được điều đó, chúng ta cần học cách làm sạch tâm hồn của mình. Ích kỉ, tham lam, hư vinh, bướng bỉnh, phẫn nộ, ngoan cố… đều là mầm họa dẫn tới nội tâm không “sạch”; còn thân thiện, khảng khái, vô tư, thuần khiết, ôn hòa, bình tĩnh, đều là ngọn nguồn trí tuệ để làm sạch tâm hồn và giúp cái tôi thăng hoa. 1 Câu trích trong sách Đại học thuộc Tứ Thư, ý là Nếu hàng ngày chúng ta có thể tẩy rửa, làm sạch tâm hồn để luôn tự làm mới mình thì mỗi ngày đều trở nên mới mẻ. KHÔNG THỂ TỪ BỎ CHẤP NIỆM2 Nói tới “không thể từ bỏ”, chúng ta có thể dẫn ra một loạt ví dụ liên quan tới “từ bỏ” Ví dụ Hằng Nga có thể từ bỏ chấp niệm để hưởng thụ cuộc sống thiên đình, chí ít cũng có thể cùng với Hậu Nghệ sống vui vẻ bên nhau, không cần phải ở trên cung trăng lạnh lẽo làm bạn với thỏ ngọc, ngày ngày chỉ có thể nghe thấy tiếng chặt cây không ngừng. Nếu như Hạng Vũ có thể từ bỏ cái gọi là “thể diện” của mình, cùng với Giang Đông phụ lão thực hiện đại kế khôi phục, thì có lẽ vương triều Đại Hán của Lưu Bang cuối cùng có thể trở thành thiên hạ của nhà họ Hạng. Nếu như Lí Thị của nhà Đường có thể từ bỏ tham vọng quyền lực, tránh huynh đệ tương tàn thì có lẽ bi kịch lịch sử “chính biến Huyền Vũ Môn” sẽ không xảy ra. Hay đệ nhất quyền thần Đại Thanh - Hòa Thân nếu có thể từ bỏ chấp niệm về tiền bạc thì cũng sẽ không đến nỗi cuối cùng phải nhận kết cục nhận dải lụa trắng vua ban để tự vẫn… Dĩ nhiên, lịch sử không thể làm lại, chúng ta không nên nhắc lại những chuyện đáng tiếc ấy, nhưng cần hiểu rằng, rất nhiều ví dụ và sự nuối tiếc đều là vì con người mong muốn có được nhiều hơn mà không biết cách từ bỏ chấp niệm, khiến chúng ta bị lỡ dịp với rất nhiều điều tốt đẹp. Nếu ngay từ đầu đã sớm biết vậy thì hà tất phải để mọi chuyện xảy ra như thế! Cuộc sống vốn là một quá trình tự tại, hạnh phúc, chỉ có điều, nhiều lúc chấp niệm của chúng ta quá nhiều, dục vọng giống như cái động không đáy, chẳng thể nào lấp đầy được. Con người lúc nào cũng cuống quýt muốn nắm lấy tất cả, có nhà rồi thì muốn có tiền bạc, có tiền bạc lại muốn có công danh, muốn nắm trong tay cả thế giới rực rỡ sắc màu… Những tham vọng ấy khiến con người dần trở nên sức cùng lực kiệt. Nhưng suy cho cùng, chúng ta đều chỉ là con người bình thường, ham muốn quá nhiều nhưng cái nắm được thì quá ít, con người sống trên đời chẳng qua chỉ vài chục năm trời, khi mệt mỏi khốn đốn sẽ tự hỏi Hà cớ phải như thế? Chi bằng từ bỏ chấp niệm, sống vui vẻ với tâm thái tốt đẹp là hơn! Trong lịch sử, đa số những người có được cuộc sống viên mãn, gia đình hạnh phúc hay sự nghiệp thành công đều là những người “cầm lên được, từ bỏ được”. Liêm Pha từ bỏ ân oán với Lạn Tương Như, tạo ra giai thoại đẹp “tướng tương hòa”; Phạm Lãi vứt bỏ bổng lộc triều đình mà Việt Vương đã hứa, cùng người đẹp du thuyền Thái Hố, tiêu dao thương hải; Trác Văn Quân và Tư Mã Tương Như bỏ qua cái nhìn của thế tục, dũng cảm theo đuổi hạnh phúc riêng tư nên mới có giai thoại thiên cổ “Phượng cầu hoàng”; Tư Mã Thiên dẹp qua một bên những tổn thương của nỗi nhục cung hình để dùi mài kinh sử, cho ra đời bộ Sử kí lưu truyền thiên cổ; Trương Tam Phong giũ bỏ phàm tục chốn nhân gian, cuối cùng trở thành tông sư sáng tạo ra Thái Cực quyền và Thái Cực kiếm… Tất cả những ví dụ ấy, suy cho cùng đều ở hai chứ “từ bỏ” mà ra, người có trí tuệ sáng suốt ắt sẽ có thể có được thành công, tất cả đều là nhờ họ có thể vứt bỏ chấp niệm, dám từ bỏ những thứ không cần thiết. Mỗi lần “từ bỏ” là một lần dọn dẹp gánh nặng đang mang trên mình, vứt đi cái “tay nải hành lí” không đáng được chúng ta mang theo, để rồi sau đó, chúng ta có thể thoải mái tiếp tục con đường của mình cho đến tận khi đạt được mục tiêu của cuộc đời. “Từ bỏ” cũng là một cảnh giới đáng mơ ước của tâm hồn, chúng ta dùng cảnh giới mà “vạn vật đều có thể từ bỏ” để nhìn nhận cuộc đời, cho dù làm người hay làm việc, tự nhiên có thể bớt đi được một chút nghi kị, thêm một chút thản nhiên; bớt một chút bất mãn, thêm một chút bình tĩnh; bớt một chút tranh đấu, thêm một chút hòa thuận; cuộc sống chẳng phải sẽ thoải mái tự tại hay sao? Một đứa trẻ thò tay vào trong lọ lấy kẹo, nó muốn một lần lấy được nhiều chiếc nên đã lấy một nắm to, kết quả là tay bị mắc ở miệng lọ, làm thế nào cũng không thể rút ra được, sợ đến nỗi bật khóc. Ông nội nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của cháu, chậm rãi nói “Xem kìa! Cháu vừa không muốn bỏ lại số kẹo đó, lại vừa muốn rút tay ra, chi bằng biết đủ một chút, lấy ít đi một chút, nắm tay nhỏ lại tự nhiên sẽ có thể dễ dàng rút tay ra thôi!” Trong cuộc sống, để “có được” thì cần có đầu óc thông minh, còn muốn “từ bỏ” thì lại càng cần có trí tuệ và dũng khí. Con người lúc nào cũng chỉ mưu cầu chiếm hữu mà rất ít khi biết từ bỏ đúng lúc. Vì vậy, người có tiền thì bị tiền bạc làm cho mệt mỏi, còn người có tình cảm thì bị tình cảm làm tổn thương… Biết từ bỏ, dĩ nhiên không phải là yêu cầu chúng ta không làm gì cả, mà là sau khi hành động thì không nên đặt quá nặng yếu tố thành - bại, được - mất tiền dĩ nhiên phải kiếm, nhưng sau khi kiếm được thì phải chi dùng thích hợp chứ không nên giống như Grandet ôm chặt tiền không chịu bỏ ra; tình cảm nên hi sinh, nhưng không cần nhất định phải được báo đáp… Tương truyền khi Đức Phật còn sống, có một quý tộc người Bà La Môn tới gặp. Người Bà Là Môn này hai tay cầm hai lọ hoa, coi đó là lễ vật dâng lên Đức Phật. Phật nhìn thấy người Bà Là Môn liền nói “Đặt xuống”. Người Bà La Môn liền đặt lọ hoa trên tay trái xuống đất. Phật lại nói “Đặt xuống”. Người Bà La Môn lại đặt lọ hoa trên tay phải xuống. Nhưng Phật vẫn nói với ông ta “Đặt xuống”. Người Bà La Môn này không hiểu, bèn hỏi Đức Phật “Hai tay con đã trống không, Người còn muốn con đặt cái gì xuống?” Phật nói “Tuy con đã đặt lọ hoa trên tay xuống, nhưng trong lòng con chưa thực sự từ bỏ chấp niệm. Chỉ khi con từ bỏ chấp niệm của sự hưởng thụ bên ngoài, chấp niệm của sự suy tư bên trong thì mới có thể giải thoát khỏi sinh tử luân hồi”. Trong mắt người bình thường, vạn sự vạn vật của thế gian đều là vật thực, con người luôn nhìn nhận vạn vật thế gian bằng con mắt vốn có, dùng con mắt thế tục để đánh giá tất cả sự vật, vì thế thường bị những phiền não thị phi làm cho nghi hoặc, cuộc đời thêm biết bao đau khổ nhưng lại không biết làm thế nào để giải thoát. Muốn giải thoát vô số phiền não trong nhân gian, để tâm tịnh như nước, nếu chỉ đơn thuần dựa vào cái gọi là “thông minh tài trí” thế tục thì mãi mãi là không đủ, rất nhiều khi chúng ta cần đến một dũng khí, đó là dũng khí dám từ bỏ chấp niệm. “Từ bỏ” là một tâm thái, một triết lí nhân sinh, một trí tuệ lớn. Biết cách từ bỏ chấp niệm là phương thuốc thần diệu giúp chúng ta vui vẻ, xóa bỏ muộn phiền, nhờ thế mà đường đời sau này - khi đã biết “từ bỏ” sẽ càng vui vẻ hơn, giúp chúng ta có thể đi xa hơn, bay cao hơn, nhìn thấy được những cảnh giới đẹp đẽ, hòa bình hơn. Chỉ cần chúng ta biết “từ bỏ” đúng lúc, dùng tâm thái ôn hòa để đối mặt với cuộc sống phức tạp rối ren, thì cuộc sống của chúng ta sẽ tràn đầy “tiếng chim ca suối chảy”. 2 Chấp niệm là một loại dục vọng vô cùng mãnh liệt. “Chấp” nghĩa là “cố chấp”, “chấp niệm” có thể hiểu một cách đơn giản là cách nghĩ cố chấp mà người khác khó lòng lay chuyển được. Chấp niệm cũng có một nét nghĩa là sự “để bụng” đối với một người hay sự vật nào đó, khi sự “để bụng” này trở nên thái quá thì sẽ khiến nảy sinh “chấp niệm”. DỤC VỌNG LẠI SINH RA DỤC VỌNG Trên thảo nguyên mênh mông của châu Phi, một chú sư tử con dần dần trưởng thành, theo mẹ học cách săn mồi. Từng ngày trôi qua, chú đã nắm được cách thức và kĩ năng săn mồi, sư tử mẹ nói với nó “Con à, con đã lớn rồi, có thể thử rời xa bố mẹ sống một mình xem sao”. Sư tử là vua trên thảo nguyên, dường như không có loài động vật nào đủ khả năng trở thành đối thủ của nó. Vì vậy, tuy sư tử con sắp sống một mình nhưng sư tử mẹ vẫn hết sức yên tâm. Nó tin con trai của mình có thể dựa vào bản lĩnh săn mồi xuất chúng để sống một cách bình an, khỏe mạnh. Mấy tháng sau, sư tử mẹ nhìn thấy sư tử con trong một rừng cây, nhưng dáng vẻ của sư tử con lúc ấy khiến nó hoàn toàn không dám tin vào mắt mình. Vùng mà sư tử con sinh sống có nguồn thức ăn phong phú, được sinh sống ở đó đáng lẽ nó phải ngày càng cường tráng, ấy vậy mà lúc này, sư tử con lại gầy đi rất nhiều, dáng vẻ đói ăn, tinh thần mệt mỏi. “Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra vậy?” Sư tử mẹ không thể hiểu được. Đúng lúc nó đang định tiến tới hỏi sư tử con thì một đàn hươu từ xa chạy tới. Đó chính là thời cơ tốt để săn mồi, còn sư tử con cũng phấn chấn tinh thần, sẵn sàng chuẩn bị kiếm mồi. Thế là sư tử mẹ nấp sang một bên, quyết định nhìn xem con trai săn mồi như thế nào. Lúc này sư tử con đã ẩn nấp, sẵn sàng chờ đàn hươu đi vào phạm vi săn mồi của mình. Chẳng bao lâu, một chú hươu con ở rìa đàn đã tới rất gần chỗ sư tử con ẩn nấp, hươu con hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm đang rình rập. Sư tử mẹ nghĩ rằng lúc ấy sư tử con chỉ cần há miệng là đã có thể đánh chén một bữa no nê, nhưng điều khiến nó không ngờ là sư tử con vẫn án binh bất động, bỏ qua miếng ăn đã đưa tới miệng. Lại một chú hươu con nữa đi qua, rồi chú thứ hai, chú thứ ba… càng ngày càng có nhiều hươu con đi qua phạm vi hoạt động của sư tử con, nhưng sư tử con vẫn không có bất kì động tĩnh nào, vẫn nhìn chằm chằm vào đàn hươu khác ở xa đang tiến lại gần, cuối cùng nó không kiềm chế được nữa, hung dữ lao về phía đàn hươu, nhưng lần này do khoảng cách quá xa, các chú hươu con dễ dàng thoát khỏi sự truy bắt của nó. Sư tử mẹ không thể nấp yên một chỗ được nữa, vội vàng đuổi theo hỏi sư tử con “Lúc nãy rõ ràng là mấy con hươu con ấy ở ngay bên miệng con rồi, vì sao con không nắm lấy cơ hội để bắt chúng?” Sư tử con hậm hực nói “Lẽ nào mẹ không thấy sao, chưa biết chừng đợi thêm một lát nữa, con có thể bắt được nhiều hơn ấy chứ”. Sư tử mẹ lắc đầu, buồn phiền nói “Con của ta, con nghĩ như vậy là sai rồi, lòng tham sẽ chẳng bao giờ được thỏa mãn hoàn toàn, nhưng cơ hội thì rất dễ mất đi. Tham lam không những không thể khiến con có được nhiều hơn, mà trái lại sẽ khiến những thứ vốn dĩ con có thể nắm bắt được trong tầm tay lại biến mất.” Mỗi người đều có dục vọng, nhưng nếu không khống chế dục vọng thì nó sẽ lớn dần lên mãi, trở thành căn bệnh tham lam. So với dục vọng bình thường, tham lam không bao giờ có thể thỏa mãn được, nó sẽ khiến bạn rơi vào trạng thái vắt kiệt tinh lực và thể lực, khiến cho bạn luôn luôn cảm thấy phiền não và phiền phức vô cùng. Trong cuộc sống hiện thực, rất nhiều lúc chúng ta cũng giống như chú “sư tử con” trong câu chuyện, không bao giờ cảm thấy thỏa mãn, lúc nào cũng suy tính thiệt hơn. Kết quả điều tra của một trang web cho thấy, trên 90% số người được phỏng vấn cho rằng “xã hội hiện nay ở trong trạng thái theo đuổi công danh lợi lộc và vật chất hóa”, các ý kiến phổ biến cho rằng, ngày nay con người theo đuổi vật chất và thực dụng quá mức, đa số mọi người vẫn hi vọng có thể kiếm được nhiều tiền hơn, có nhà đẹp hơn, xe cao cấp hơn, công việc tốt hơn, địa vị xã hội cao hơn và tất cả những thứ khác cũng tốt đẹp hơn. Immanuel Kant - nhà triết học người Đức từng nói “Vui vẻ là khi dục vọng của chúng ta được thỏa mãn”. Khi dục vọng của con người không được thỏa mãn, tâm trạng khao khát không thể được giải phóng, tâm hồn bị ức chế thì sẽ nảy sinh các ảnh hưởng tiêu cực đối với cuộc sống và tâm trạng sau này. Có một câu chuyện kể rằng Trong một ngôi chùa nọ, quanh năm khói hương nghi ngút, có một con nhện ngày ngày miệt mài chăng tơ trên xà ngang của điện chính. Do ngày ngày được hương hỏa trong chùa và tiếng đọc kinh hun đúc, nên lâu dần nhện cũng có phật tính. Một ngày nọ, sư thầy trụ trì phát hiện ra sự tồn tại của nhện này, liền hỏi nó “Ngươi giăng tơ trong chùa của ta cũng coi là có duyên. Ngươi tu luyện lâu như thế, vậy đã ngộ ra được điều gì? Theo ngươi, cái gì là thứ trân quý nhất thế gian?” Nhện đang suy nghĩ, đột nhiên một trận gió thổi tới, cuốn theo một giọt sương long lanh thổi rơi lên mạng nhện, lấp lánh, đẹp vô cùng. Nhưng chẳng bao lâu sau, một trận gió nữa lại thổi tới, mang giọt sương bay đi, nhện mất đi giọt sương đẹp khiến nó cảm thấy hụt hẫng, buồn rầu, nó bèn trả lời vị trụ trì “Thứ trân quý nhất nhân gian là thứ không có được và thứ đã mất đi”. Đối với con người mà nói, càng là những thứ không có được thì càng cảm thấy vô cùng quý giá. Quả thực, con người hiện đại phải đối mặt với áp lực cuộc sống rất lớn, mỗi khi cảm thấy hoang mang vì những khúc mắc trong chuyện thăng chức, tiền đồ, đau khổ vì vấn đề yêu đương, tình cảm, tiền bạc, địa vị… thì chủ nghĩa vật chất sẽ xâm chiếm toàn bộ đầu óc bạn, lúc này dường như có tiền bạc và quyền thế là có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề. Do đó, khi thiếu đi cảm giác an toàn và ổn định thì dục vọng và tâm lí chiếm hữu đối với những sự vật mới sẽ càng tăng cao. Dục vọng của con người là vô hạn, có ham muốn là chuyện thường tình, không có ham muốn, chúng ta sẽ mất đi động lực sinh tồn vốn có. Dục vọng rõ ràng và mãnh liệt có thể trở thành động lực thúc đẩy cho sự nghiệp của bạn thành công, nhưng cũng có thể trở thành ma quỷ dẫn bạn vào địa ngục. Dục vọng có thể lại sinh ra dục vọng, nếu để cho bị dục vọng điều khiển thì cuộc đời sẽ thất bại. Ngược lại, nếu bạn có thể chế ngự được dục vọng, biết cách biến dục vọng thành sức mạnh, tìm thấy nhịp điệu và bước đi phù hợp với mình, thì bạn sẽ không còn bị dục vọng nô dịch nữa. HƯ VINH LÀ SỢI DÂY CHUYỀN ĐẸP ĐẼ Trong tiểu thuyết ngắn Sợi dây chuyền kim cương, Maupassant đã kể một câu chuyện như sau Cô nàng Mathilde – vợ của một anh lục sự “thường thường bậc trung” sắp tham gia một bữa tiệc. Nhưng khổ nỗi, do không có món trang sức quý giá nào, nên cô ta đã mượn cô bạn thân một sợi dây chuyền kim cương. Trong buổi tiệc, Mathilde vốn xinh đẹp quyến rũ, lại đeo thêm sợi dây chuyền kim cương sáng lấp lánh nên càng trở nên cuốn hút lạ thường, thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người. Tuy nhiên trên đường về nhà, cô ta vô tình làm mất sợi dây chuyền kim cương. Mathilde buộc phải cùng lúc làm mấy công việc, ăn tiêu chắt bóp để dồn tiền bồi thường cho cô bạn. Mười năm qua đi, một hôm, Mathilde vô tình gặp lại người bạn năm xưa trong công viên, nhưng lúc ấy Mathilde đã bị áp lực cuộc sống giày vò tới mức dung nhan tiều tụy, trông già nua khắc khổ, khiến bạn bè gần như không thể nhận ra. Nhưng điều trớ trêu là, cuối cùng cô mới biết rằng, sợi dây chuyền mà mình mượn năm xưa là một sợi dây chuyền kim cương giả, còn cô thì vì chút hư vinh của bản thân mà đã phải trả giá bằng sự lao động vất vả cùng sự tổn hại dung nhan xinh đẹp trong suốt mười năm ròng. Tính sĩ diện cũng giống như sợi dây chuyền của Mathilde vậy, nó có thể là châu báu làm đẹp, khiến bạn có được sự tỏa sáng nhất thời, nhưng cũng có thể trở thành sợi dây thừng lạnh lẽo, trói chặt cuộc đời bạn. Từ xưa tới nay, đả kích tính sĩ diện của con người luôn là một trong những đề tài yêu thích của các nhà triết học và nhà thơ, còn trên sân khấu cuộc đời thì lúc nào chúng ta cũng có thể bắt gặp hàng ngàn câu chuyện liên quan tới thói xấu này. Vậy thói ham hư vinh rốt cuộc từ đâu mà ra? Người xưa có câu “Hùm chết để da, người ta chết để tiếng”. Chắc chắn không có ai sinh ra đã cam tâm âm thầm lặng lẽ sống cuộc đời của mình, không cần ai biết tới. Từ xưa tới nay, phần lớn chúng ta đều đang khổ sở bôn ba trên con đường theo đuổi danh lợi, địa vị, tiền bạc. Điều đó không có gì đáng chê trách, nhưng chúng ta nên hiểu rằng, theo đuổi công danh lợi lộc cũng nên lượng sức mình, nếu mục tiêu vượt quá khả năng của mình mà lại không cam chịu cuộc sống bình dị, thì rất dễ nảy sinh tà niệm, khiến chúng ta đi lệch với quỹ đạo thường nhật. Tartaglia là một nhà toán học của Italia thời trung cổ, trải qua nhiều năm miệt mài nghiên cứu, cuối cùng ông cũng đã tìm ra được phương pháp giải phương trình bậc ba. Đúng lúc ấy, có một người tên là Cardano tới thăm Tartaglia, than phiền rằng việc giải phương trình bậc ba đã làm khó ông ta bao nhiêu năm nay, khiến ông ta vô cùng đau khổ. Thấy vậy, Tartaglia đã ngây thơ chia sẻ với Cardano thành quả nghiên cứu của mình không chút giấu giếm. Không ngờ chẳng bao lâu sau, Cardano đã cho công bố một bài nghiên cứu, nội dung chính là cách giải phương trình bậc ba, chiếm đoạt thành quả học thuật của Tartaglia một cách vô liêm sỉ. Chẳng mấy chốc, danh tiếng của Cardano nổi lên trong giới toán học, người ta bắt đầu biết tới “ngôi sao mới nổi” trong lĩnh vực toán học này, Cardano đắm chìm trong cảm giác thỏa mãn vô hạn. Nhưng sự thực luôn luôn là sự thực, sự dối trá ngắn ngủi không thể che mắt mọi người mãi được, cuối cùng, hành vi đáng xấu hổ của Cardano đã bị vạch trần, từ đó hắn không còn là “thiên tài toán học” nữa mà tên hắn đã trở thành đại từ để chỉ kẻ lừa đảo trong toán học, bị người đời khinh bỉ. Theo đuổi lợi ích xứng đáng thuộc về mình vốn là điều không có gì đáng chê trách, việc hi vọng nhận được sự khen ngợi của người khác cũng là tâm thái bình thường, tuy nhiên người đàng hoàng chính trực là người không tơ hào của phi nghĩa hay những thứ không thuộc về mình; còn nếu không từ mọi thủ đoạn chỉ để thỏa mãn thói hư vinh thì kết quả sẽ là hại người hại mình. Để thoát khỏi được “gông cùm” của hư vinh, trước tiên chúng ta phải học cách nhận thức bản thân đúng đắn. Chỉ khi có nhận thức đúng đắn về bản thân và đánh giá về bản thân một cách khách quan, chân thực thì chúng ta mới không dễ dàng bị lung lạc khi được nhận lời khen hay xu nịnh. Để nhận thức được đúng đắn về bản thân, chúng ta cần phải có đủ dũng khí, dám chấp nhận hiện thực, từ đó biết tự bổ khuyết, bù đắp thiếu sót thì mới có thể khiến cho cuộc đời mình ngày càng thêm rực rỡ, phong phú. Tiếp theo, chúng ta cần phải biết tiếp nhận bản thân một cách đúng đắn. Nhận thức bản thân không dễ, tiếp nhận bản thân lại càng khó hơn. Có người từng nói “Người ham thích hư vinh thì chỉ nhìn vào tên của mình, còn những người anh hùng chân chính thì nhìn vào sự nghiệp của tổ quốc”. Đối với rất nhiều người, hư vinh chẳng khác nào một giấc mơ màu hồng, mà khi đắm chìm trong giấc mơ ấy thì dường như có được tất cả mọi thứ trong tay. Nhưng suy cho cùng thì đó cũng chỉ là một giấc mộng, và khi tỉnh mộng, bạn sẽ nhận thấy đôi tay mình trắng trơn. Vậy thì thay vì ôm giấc mộng ấy, tại sao chúng ta lại không dám đối mặt với tất cả bằng bộ mặt chân thực, để giành lấy mọi thứ trong thực tại? Để thoát khỏi được “gông cùm” của hư vinh, chúng ta còn phải nhận thức những người xung quanh một cách đúng đắn. Đối với người ham thích hư vinh thì ý kiến và sự nhìn nhận, đánh giá của người khác sẽ chi phối được tâm thái của họ, khiến họ luôn hi vọng nhận được lời khen ngợi cũng như khao khát được mọi người nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Thực ra họ không cần phải như vậy. Là vàng thật thì sẽ tự tỏa sáng, chúng ta không cần thiết phải cố giành lấy lời khen của người khác mà trái lại, chúng ta càng nên tỉnh táo để nhìn rõ trong những lời khen ấy, lời nào là xuất phát từ tấm lòng, lời nào là nịnh nọt giả dối, không được để lời khen làm u mê đầu óc. Trong thiên Nguyên đạo huấn - sách Hoài Nam tử có đoạn “…Vì thế bậc đại trượng phu điềm nhiên vô tư, thản nhiên không lo lắng, coi trời là nắp đậy, coi đất là xe, bốn mùa là ngựa, âm dương là kẻ hầu… Coi trời là nắp đậy ắt không có chốn nào là không che được; coi đất là xe, ắt không có gì là không tải nổi; coi bốn mùa là ngựa, ắt không có gì mà không điều khiển được; coi âm dương là kẻ hầu, ắt không có gì là không chu toàn. Vì thế tuy nhanh mà không dao động, tuy xa mà không mệt mỏi…” Đoạn này ý nói người quân tử không màng danh lợi, từ bỏ tư dục, nhìn tất cả mọi thứ một cách điềm nhiên ung dung, như thế mới có thể tiến xa trên đường đời phía trước mà không mệt mỏi, phóng như bay mà không nghiêng ngả. Nghiền ngẫm thật kĩ trí tuệ của cổ nhân, ý vị thật sâu xa. CUỘC ĐỜI GIỐNG NHƯ CHIẾC ĐỒNG HỒ Đà LÊN DÂY CÓT Chắc chắn bạn đã từng có trải nghiệm như sau Bạn ngồi trên xe bus hoặc trên tàu điện ngầm, hôm nay có chuyện không vui nên bạn cảm thấy bực bội; nếu lúc đó chẳng may có người giẫm vào chân bạn thì bạn sẽ như tìm được nơi trút giận, chỉ muốn cãi nhau với người đó một trận… Rất nhiều lúc, tâm trạng xấu kiểu đó đều bắt nguồn từ áp lực cuộc sống hối hả mang lại cho bạn. Thế giới bên ngoài luôn phức tạp, bận rộn tất bật, mỗi người đều vội vã đi trên đường đời riêng của mình, dường như lúc nào cũng sợ bỏ lỡ điều gì. Khi còn nhỏ thì bận rộn học hành, bận rộn thi cử; khi đã bước chân vào cổng trường đại học thì hối hả thu nạp kiến thức, gấp gáp chuẩn bị cho công việc; sau khi đi làm lại bận rộn với phấn đấu thành tích trong công việc, bận rộn kiếm tiền, mua nhà, yêu đương… Ngoảnh đầu nhìn lại, có phải chúng ta chưa bao giờ được tĩnh tâm? Cuộc đời giống như một chiếc đồng hồ đã lên dây cót, không lúc nào thôi thúc giục, giục giã chúng ta tiến lên phía trước không ngừng nghỉ. Bận rộn, mù quáng, mịt mờ Có câu chuyện ngụ ngôn rằng Con bạch mã mà Đường Tăng cưỡi khi đi Tây Thiên thỉnh kinh vốn dĩ chỉ là con ngựa bình thường của một xưởng nghiền bột trong thành Trường An. Con ngựa này vốn dĩ không có gì đặc biệt, chăm chỉ làm việc trong xưởng nghiền bột từ nhỏ, cơ thể cường tráng, chịu khó chịu khổ, hơn nữa bản tính lại thuần hòa, không bao giờ phá phách hay làm trái lời chủ. Đường Tăng nhìn thấy nó, thầm nghĩ Lần này đi Tây Thiên, đường sá xa xôi, hơn nữa khi quay về còn phải mang theo rất nhiều kinh sách. Thế nên ông đã quyết định chọn con bạch mã hiền lành chịu khó này. Cứ như vậy, bạch mã theo Đường Tăng đi suốt mười mấy năm ròng. Sau khi Đường Tăng lấy được chân kinh quay về, con bạch mã bình thường năm xưa cũng được phong là “Đại Đường đệ nhất danh mã”. Bạch mã quay về xưởng nghiền bột mà mình đã từng làm việc năm xưa, thăm lại bạn cũ. Một đàn lừa, ngựa, la vây quanh bạch mã, phấn khích nghe nó kể chuyện trên đường đi. Bạch mã điềm tĩnh nói “Các anh em ạ, thực ra tôi cũng chẳng có gì giỏi giang cả, chỉ là may mắn được Đường Tăng chọn, theo ông ấy đi Tây Thiên thỉnh kinh mà thôi. Trong mười mấy năm này, các bạn cũng bận rộn suốt, mỗi bước tôi đi thì các bạn cũng đi không ngừng, chỉ khác một điều là các bạn đi vòng quanh nhà”. Giờ chúng ta hãy thử nhìn nhận câu chuyện này ở một góc độ khác. Bạch mã không vì những thành công có được khi đi theo Đường Tăng mà tỏ ra cao ngạo, trái lại, nó hiểu rằng mình cũng chỉ giống với những con ngựa khác mà thôi, đều chịu gian khổ để tiến lên phía trước, cách suy nghĩ ấy quả thực đáng khen ngợi. Nhưng lẽ nào những con lừa, ngựa, la khác không có giá trị gì sao? Mỗi người trong xã hội này đều có ý nghĩa tồn tại của mình, Đường Tăng cần mang theo ngựa để đi thỉnh kinh, còn bách tính thì cần những con ngựa này để xay bột, chở gạo. Mặc dù công việc của chúng rất bình dị, nhưng những công việc ấy cũng không kém phần quan trọng so với những công việc lớn lao, vĩ đại khác. Còn nếu chúng ta chỉ biết bận rộn một cách mù quáng thì cuối cùng, thứ thu được chỉ là sự hoang mang. Nếu tự nhận thấy năng lực của bản thân không thể thực hiện được mục tiêu quá cao thì tại sao chúng ta không “liệu cơm gắp mắm”, đề ra mục tiêu thích hợp nhất với bản thân, sau đó thực hiện chúng? Rất nhiều lúc, con người không thực sự nhận thức được rõ ràng về sự “bận”, rốt cuộc thế nào là “bận”? Bận là một trạng thái sống, trong khoảng thời gian nhất định, chúng ta không ngừng nỗ lực vì mục tiêu đã đặt ra. Sự bận rộn có thể khiến cuộc sống của chúng ta phong phú hơn, khiến chúng ta không phải cảm thấy hổ thẹn với đời. Còn nếu như chỉ vì không muốn nhàn rỗi mà cố tình làm cho mình phải bận rộn, hoặc làm ra vẻ “bận”, thì chính là tự lừa mình lừa người. Sự nhàn nhã Trên bờ biển, có một ngư ông ngày ngày ngồi trên tảng đá ngầm thả câu. Điều kì lạ là cho dù câu được nhiều hay ít, cứ ngồi đủ hai tiếng đồng hồ là ông lão thu dọn đồ nghề, thong dong ra về. Lâu dần, một thương nhân chú ý tới ông lão này. Anh ta cảm thấy rất khó hiểu, bèn hỏi “Gặp ngày may mắn, sao ông không cố gắng ngồi câu thêm một lúc nữa, như thế có phải ông sẽ câu được nhiều cá hơn không?” “Việc gì ta phải câu nhiều cá như vậy?” - Ngư ông bình tĩnh trả lời. “Để bán lấy tiền chứ còn làm gì nữa!” - Thương nhân đáp, trong bụng thầm chê ông lão ngờ nghệch. “Sau khi bán rồi thì sao?” “Ông có thể mua một tấm lưới, sẽ bắt được nhiều cá hơn, kiếm được nhiều tiền hơn”. “Rồi sao nữa?” “Ông có thể mua một chiếc thuyền đánh cá, ra biển bắt nhiều cá hơn nữa, bán được nhiều tiền hơn nữa”. “Kiếm được nhiều tiền như vậy để làm gì?” - Lão ông vẫn tỏ vẻ bất cần. “Ông có thể thuê nhiều người đi đánh cá, còn mình thì hưởng thụ cuộc sống!” “Chẳng phải bây giờ ta đang hưởng thụ hay sao?” - Ông lão cười nói - “Mỗi ngày ta ngồi câu hai tiếng, thời gian còn lại ta có thể chiêm ngưỡng ráng chiều, hoàng hôn, chăm chút hoa cỏ ruộng đồng, gặp mặt bạn cũ... Cậu thử nói xem, những việc này so với việc kiếm tiền thì cái nào có ý nghĩa với ta hơn?” Nhàn nhã là một trạng thái tự nhiên của cuộc sống, lúc này tâm hồn và thể xác được nghỉ ngơi. Nhàn nhã là một cảnh giới của tâm hồn, múa kiếm khi say, nghe mưa bên cửa sổ… đều là những thú vui khiến lòng người hân hoan. Nhàn nhã còn là khi tận hưởng cảnh sắc thiên nhiên, dạo chơi, một mình hát tình ca… để nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt. Sau một ngày làm việc bận rộn, đôi khi chúng ta không nhất thiết phải vội vội vàng vàng về nhà, mà có thể xuống xe bus trước một bến, chầm chậm bước đi men theo con đường, cảm nhận cảnh đêm của thành phố. Rồi phát hiện một cửa hàng nhỏ bán những món đồ tinh xảo bên đường, đẩy cửa bước vào, biết đâu lại phát hiện ra một “thế giới riêng” thú vị? Hà tất ta phải tự biến mình thành một chiếc máy chạy không ngừng nghỉ? Con người không thể nhàn nhã suốt đời, nhưng cũng không thể lúc nào cũng lên hết dây cót, không được thảnh thơi. Do vậy, nhàn nhã là một sự điều chỉnh cần thiết trong cuộc sống, mỗi người chúng ta đều không thể thiếu nó. Dắt ốc sên đi dạo Mục sư nói Thượng Đế giao cho tôi nhiệm vụ dắt một con ốc sên đi dạo. Tôi chẳng có cách nào để đi nhanh được, mặc dù ốc sên đã cố gắng hết sức bò lên phía trước, nhưng nó cũng chỉ có thể dịch chuyển từng chút một. Tôi không ngừng thúc giục nó, trách mắng nó, thậm chí đe dọa nó, nhưng ốc sên chỉ biết nhìn tôi bằng ánh mắt như biết lỗi, dường như muốn nói với tôi rằng “Tôi đã cố hết sức rồi!” Tôi kéo nó, thậm chí muốn đạp một cái vào lưng nó. Nó thở hổn hển, đầm đìa mồ hôi, cố sức bò lên trước… Đúng là khó hiểu, vì sao Thượng Đế lại giao cho tôi một nhiệm vụ kì lạ như vậy? “Thượng Đế ơi! Rốt cuộc là vì sao?” - Tôi ngửng đầu hỏi trời, nhưng xung quanh chỉ là một vùng tĩnh lặng. Có lẽ Thượng Đế đã bắt ốc sên đi rồi! Thôi được, tôi quyết định phó mặc mọi chuyện. Dù sao thì Thượng Đế cũng đã thôi không nói nữa, tôi còn bận tâm nhiều như vậy làm gì! Ốc sên tiếp tục bò lên trước, tôi bực tức theo sau nó. Dần dần, bước chân của tôi cũng chậm lại, tâm tôi tĩnh lại… Ồ? Đột nhiên tôi ngửi thấy mùi hương của hoa cỏ, thì ra ngay cạnh tôi có một vườn hoa rất đẹp. Tôi còn cảm thấy có làn gió nhè nhẹ thổi tới, trước đây tôi chưa bao giờ để ý rằng, gió trong đêm lại dịu dàng như vậy. Ô, còn có tiếng chim, tiếng côn trùng kêu rỉ rả… tôi nhìn thấy ánh sao khắp trời, thật đẹp. Vì sao trước đây tôi chưa từng có trải nghiệm này? Thì ra là nhờ Thượng Đế bảo tôi dắt một con ốc sên đi dạo. Bạn đã tìm thấy con ốc sên của mình chưa? Hãy đi dạo giống như tôi đi! Đi chậm trên con đường nhỏ tĩnh mịch, hít thở không khí trong lành, ánh nắng xuyên qua tán cây, hắt xuống đường những chấm loang lổ. Gió mát thổi qua mang theo hương hoa nhè nhẹ, thấm vào lòng người. Ngửa mặt nhìn lên trời thấy mây trắng lướt qua, trôi nhẹ bồng bềnh. Ngân nga một khúc nhạc nhẹ nhàng, khẽ đọc một bài thơ nho nhỏ, có phải bạn đang cảm thấy cuộc sống tươi đẹp hơn rất nhiều không? Mỗi giây phút trước mắt đều đáng quý trọng, nhưng có rất nhiều phương thức khác nhau để thể hiện sự trân trọng đối với thời gian. Hãy tận hưởng từng khoảnh khắc hiện tại, thỉnh thoảng bước chậm lại, “dắt một con ốc sên đi dạo”, bạn sẽ tận hưởng được rất nhiều cảnh đẹp đã để lỡ khi bận rộn. Vui lòng chọn định dạng file để mạnh của tĩnh lặng là tác phẩm tâm linh rất ngắn ngọn nhưng sâu sắc của Eckhart Tolle, tác giả được The New York Times bình chọn là một trong những tác giả có sách bán chạy nhất. Đây là một cuốn sách hữu ích và thiết thực cho những ai muốn tiếp xúc với bản chất sâu lắng, trong sáng và chân thật trong con người mình. Cuốn sách có thể giúp bạn vun bồi sự vững chải, khả năng trầm lắng ở tâm hồn bên ngoài đang xảy ra những biến động gì đi nữa. Sức mạnh của tĩnh lặng có thể giúp bạn vượt qua những tình huống thử thách trong đời sống cá nhân và tiếp xúc được với một chiều không gian yên tĩnh và an bình ở bên trong. Cuốn sách sẽ giúp cho bạn khả năng lắng nghe sự tĩnh lặng ở trong bạn để có thể tìm ra lời giải cho những câu hỏi lớn mà bạn từng thao thức. Sức mạnh của tĩnh lặng có thể giúp bạn rũ bỏ hết những khó khăn, hiểu lầm, vun bồi lại những quan hệ thân thiết trong đời mình, vượt lên trên những thói quen xưa cũ, những cách hành xử tiêu tực, thay đổi quan hệ của bạn với mọi người và với cuộc đời. Mục lục cuốn sách Sức Mạnh Của Tĩnh Lặng Lời giới thiệu Về tác giả ECKHART TOLLE Chương I SỰ YÊN TĨNH VÀ IM LẮNG Chương II VUỢT LÊN TRÊN CĂN BỆNH HAY SUY TƯ CỦA BẠN Chương III BẢN NGà CHƯƠNG IV PHÚT GIÂY HIỆN TẠI Chương V BẢN CHẤT CHÂN THẬT CỦA BẠN Chương VI CHẤP NHẬN VÀ XUÔI THUẬN CHƯƠNG VII THIÊN NHIÊN CHƯƠNG VIII QUAN HỆ GIỮA NGƯỜI VÀ NGƯỜI CHƯƠNG IX CÁI CHẾT VÀ SỰ SỐNG BẤT DIỆT CHƯƠNG XI KHỔ ĐAU VÀ GIẢI THOÁT CHÚ THÍCH Trong thế giới tràn đầy náo động và dục vọng như ngày nay, bạn đang phải lo lắng và bất an vì tiền bạc, vì ham muốn vật chất, vì danh lợi,... bạn điên cuồng lao theo dòng xoáy của cuộc đời chỉ vì hai chữ “sinh tồn”. Và giờ, nếu như bạn cảm thấy mình đang dần dần đuối sức, muốn tìm được một điểm dừng, một cái tôi “tĩnh tâm” thì hãy đến với cuốn sách này “Sức mạnh của tĩnh tâm”.Cuốn sách được viết bởi một tác giả người Trung Quốc tên Hải Hoa. Với khoảng 300 trang sách, cùng với 6 chương sách, tác giả đã đưa ra những câu chuyện, những kinh nghiệm giúp độc giả có thể tìm ra căn nguyên của sự lo lắng, vén bức màn bí mật về sự tĩnh tâm và hơn hết là giúp chúng ta học được cách vượt qua được những trở ngại ở trong lòng.“Biết tĩnh tâm để nhìn nhận cuộc đời là một loại cảnh giới”.Tâm không tĩnh tức là phiền não nảy sinhỞ phần này, tác giả đưa ra 4 câu chuyện tương ứng với 4 bài học kinh nghiệm bao gồm Tâm có tạp niệm, Không thể từ bỏ chấp niệm, Hư vinh là sợi dây chuyền đẹp đẽ và Cuộc đời giống như chiếc đồng hồ đã lên dây cót. Đó cũng chính câu trả lời cho câu hỏi “Như thế nào là tâm không tĩnh”.Tâm không tĩnh tức là tâm có tạp niệm, là không từ bỏ được chấp niệm, là ham hư vinh và là quá bận rộn, không còn có chỗ cho sự nhàn hạ.“Trên con đường theo đuổi mục tiêu nào đó, một khi con người phát hiện ra sự tồn tại của người giỏi hơn hoặc nhanh chân vượt trước mình thì thường nảy sinh than vãn, đau khổ, thậm chí là căm giận, bởi trong tâm cảm thấy tự hổ thẹn vì mình kém cỏi hơn người khác…”Sự tham lam và đố kỵ chính là một tạp niệm. Nó luôn ẩn dấu trong lòng chúng ta, nó chỉ chờ những lúc ta yếu thế mà phát nổ, khiến ta đố kỵ càng thêm đố kỵ và đặc biệt là sẽ càng ngày càng xa mục tiêu của mình đã đặt ra ban rộn là một lối sống nhưng không phải lúc nào bận rộn cũng khiến ta cảm thấy hạnh phúc. Đôi khi, chúng ta cần sống chậm lại, tận hưởng những điều xung quanh đang diễn ra, để tận hưởng cảnh sắc mà ta đã lỡ bỏ qua bởi sự bận rộn.“Nếu chúng ta chỉ biết bận rộn một cách mù quáng thì cuối cùng, thứ thu được chỉ là sự hoang mang.”Tìm lại cái tôi chân thực trong yên bình“Sự ghét bỏ của người khác không đáng sợ, mà điều đáng sợ là cảm giác tự chán ghét mình.”Mỗi người chúng ta là một cá thể tồn tại “độc nhất vô nhị”, bạn không thể vì người khác chê bạn nói nhiều mà trở nên im lặng. Khi người khác chê bạn, phê bình bạn, điều bạn cần làm là hãy kiểm tra xem điều mình làm là tốt hay xấu, sau đó hãy tự cố gắng hoàn thiện bản thân của mình. Đừng lúc nào cũng nghe thấy sự chê trách là chắc chắn rằng mình sai, mình không đúng. Hãy dùng trái tim yên bình để làm nên cái tôi tốt do tâm sinh, cảnh theo tâm chuyển“Thay vì chú ý đến những điểm không như ý, thì chúng ta hãy học cách tìm kiếm niềm vui, nhìn vào mặt tốt đẹp của cuộc sống.”Khi phiền muộn, thay vì than thân, trách phận, ta có thể lựa chọn cách tìm một chỗ yên tĩnh để một mình xem phim, một mình đọc sách, một mình đi dạo,... Ta cũng có thể đi ăn cùng cô/cậu bạn thân, đến tâm sự với chú chó nhà hàng xóm,... Hãy làm những gì ta muốn, mọi điều không vui rồi sẽ trôi qua nhanh trí tuệ có sự “tĩnh” tuyệt đối“Thật ra, con người khi không có được có gì đó thì sẽ có niềm khao khát mơ hồ về nó.”Bạn mơ ước được gầy như cô người mẫu kia, nhưng bạn lại không biết được rằng, cô ấy cũng ao ước được ăn mọi thứ mà mình muốn như bạn. Bạn ao ước được giàu có, nhưng lại không biết rằng tiền tài không phải lúc nào cũng đem lại hạnh phúc cho chúng ta,... Nếu cuộc sống hiện tại đã đủ làm ta vui vẻ, hạnh phúc, vậy thì đừng quá theo đuổi hư danh, của cải, vật chất. Đối với những thứ ấy, ta nên được không nên kiêu căng và mất cũng không nên cay cú. Hãy cứ bình thản, sống an nhiên với lánh thế sự, tĩnh tâm suy tưởngSuy tưởng có tác dụng rất tốt đối với việc thoát khỏi áp lực, xua đi phiền não và duy trì cân bằng tâm lý. Suy tưởng bao gồm các phương pháp như suy tưởng sắc màu, suy tưởng trí tuệ, suy tưởng tự kỷ, suy tưởng thực vật,... Hãy thử áp dụng phương pháp suy tưởng tự kỷ để thấy được hiệu quả của nó trong việc giúp ta tránh xa “hố đen” của tức giận tiên, hãy điều chỉnh tư thế và nhịp thở của bản thân, sau đó hồi tưởng lại những tổn thương mà bản thân đã từng phải chịu những người mà khiến bạn tức giận, những câu nói chất chứa trong lòng bấy lâu nay,...Tiếp theo, hãy thử cảm nhận tâm trạng của đối phương. Hãy cố gắng hiểu một cách khách quan nhất. Vì sao họ lại làm tổn thương mình? Có phải họ cũng từng bị đối xử như vậy không? Hãy dùng sự bao dung của bản thân để thấu hiểu người khác, để hoá giải hận thù. Hãy làm điều này mỗi tối, suy tưởng tự kỷ, hãy để thời gian làm nhạt nhoà đi vết thương lòng.“Thay vì ôm mãi trong lòng nỗi tức giận với quá khứ, chi bẳng bạn hãy thoải mái đón nhận ngày mai tươi đẹp.”Tìm một phương thức yên bìnhNhững phương thức yên bình mà bạn có thể áp dụng khi đọc chương này là Tĩnh tọa tĩnh tâm, Hô hấp kiểu bụng, thở ra áp lực và buồn phiền, Mỉm cười, Yoga, Đọc sách, Nghe nhạc,...Nụ cười - Là một điều kỳ diệu nhất mà tạo hoá trao tặng cho chúng ta. Nó khiến ta gần nhau hơn, nó giúp ta có thể xoa tan mọi sự hiểu lầm, nó giúp ta vượt lên những khó khăn, vấp ngã,... “Vì vậy, hãy cười với cuộc đời, để nụ cười trở thành ánh nắng xuyên qua mây đen, mang lại niềm vui, an lành và hạnh phúc cho tâm hồn của chúng ta.”Âm nhạc sẽ giúp bạn ngủ ngon hơn. Âm nhạc sẽ giúp bạn giải phóng những áp lực. Âm nhạc làm tiêu tan những cảm xúc tiêu cực,... “Giai điệu đẹp đẽ vui tai có thể làm thư giãn thần kinh của con người, khiến tâm trạng tươi sáng, khơi dậy sự hứng thú với những sự vật tốt đẹp.” Lời kếtVào một ngày, khi bạn bỗngCảm thấy lo lắng, bất thấy mệt mỏi, đuối tìm đọc cuốn sách “Sức mạnh của tĩnh tâm” này - nó sẽ đưa bạn đến chốn tĩnh lặng riêng của tâm dung Thanh Thanh - Bila TeamẢnh Thu Trang - Bila Team Trong thời buổi cả thế giới phải lo lắng bất an về tiền bạc, vì ham muốn vật chất, vì danh lợi như ngày nay, con người chẳng khác nào “đôi giày đỏ” mệt mỏi, nhảy tới khi chẳng còn ai bên cạnh mà vẫn không dừng được bước chân điên cuồng… Cuốn sách Sức Mạnh Của Tĩnh Tâm như một liệu pháp cứu chữa tâm hồn mình khi liên tục phải va chạm và chịu đựng bao nỗi ưu tư dội trong hiện tại và từ phía tương lai vọng về. Khi mà cái ước muốn tột cùng là thiền yên với bốn bức tường một quãng thời gian thật dài nào đấy để gột rửa bao lớp cát bùn vẩy bẩn tâm mình chẳng thành. Ý định rũ xuống không thực hiện được thì phải tiếp tục dấn thân. Vậy nên mang theo những lời đối thoại này để lúc sóng lên mở ra mà nghiệm lại thât đáng quý biết baoChúng ta đã biết nên tĩnh tâm hưởng thụ cuộc sống, tuy nhiên làm thế nào để có thể tĩnh tâm? Trong hai chương cuối cùng của cuốn sách này, bạn sẽ học được cách dùng phương pháp suy tưởng để vượt qua những trở ngại trong lòng, để lo lắng không còn chỗ tồn tại; bạn sẽ hiểu được rằng, tĩnh tâm hoàn toàn không phải là trạng thái siêu thực, từng chút từng chút của cuộc sống đều có thể trở thành phương pháp để có được sự tĩnh tâm. Hãy để cuốn sách này dẫn dắt bạn, để sự “tĩnh” thẩm thấu dần vào từng chi tiết của cuộc sống, bớt một chút đố kị, thêm một chút khoan dung; bớt một chút tà niệm, thêm một chút chính khí; bớt một chút ồn ào, thêm một chút chân thực.“Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, dù biết phía trước là vùng hiểm trở, bạn cũng có thể coi là đồng bằng để vững bước đi qua; dù trước mắt thế sự bãi bể nương dâu, đổi thay nhanh chóng, bạn cũng vẫn có được sự bình an trong lòng.“Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, tuy tạm thời phải chịu ấm ức và không vui, vẫn có thể yên lòng; tuy cuộc sống bình dị, cũng có thể tận hưởng năm tháng bình yên.“Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, cho dù tạm thời phải chịu đau khổ, song bạn cũng sẽ nhận được ý vị riêng của nó; cho dù cuộc đời trôi qua bình lặng song vẫn có thể tìm thấy được sự vừa ý và nhẹ nhõm của riêng thơ Pushkin đã từng nói “Tất cả hạnh phúc trên thế giới đều lấy sự bình yên trong nội tâm là đặc trưng cơ bản nhất”. Tĩnh tâm là một phong thái, cõi lòng phẳng lặng thì tâm sẽ tĩnh. Sức mạnh của mỗi người chúng ta đều có hạn. Thế sự giống như một ván cờ, con người tiến lùi nối tiếp nhau trong mấy tấc vuông ấy. Khi đối mặt với vô vàn sự khó xử và lo sợ, giữ được tâm thái yên tĩnh như mặt nước là có thể nhìn thấu tất cả vinh nhục, được mất, thị phi, trắng đen, dùng sự tỉnh táo và lí trí để nhìn nhận cuộc LINK TẠI ĐÂY ĐỂ TẢI SÁCH

sức mạnh của tĩnh tâm đọc online