Dưới chiếc ô là một người đàn ông có thân hình cao ngất, ánh mắt của anh ta hung ác nham hiểm, mỏng môi nhếch, vết dao trên gương mặt tuấn tú phủ một tầng lạnh lẽo làm cho người ta sợ hãi. Người đàn ông nhìn chiếc xe sang trọng đi xa dần, đôi đồng tử tối đen
Tên truyện: Cô Dâu Trăm Tỷ, Tổng Tài Đại Nhân Xin Dịu Dàng Tác giả: Ninh An Nhiên Thể Loại: Ngôn tình hiện đại, hòa môn thế gia, hợp đồng hôn nhân, thâm
iv. Việc Việt Nam gia nhập WTO càng làm Việt Nam có rất nhiều lơi thế để xuất khẩu các mặt hàng chủ lực sang các nước thành viên của tổ chức này vì các hàng rào thuế quan sẽ được bãi bỏ
Truyen tong tai full Bạn đang xem: Cô dâu trăm tỷ tổng tài đại nhân xin dịu dàng Truyện full - Những truyện đã hoàn thành hay nhất hiện nay. Truyện FULL (đã hoàn) · May Mắn Bé Nhỏ · Tổng Tài Lãnh Khốc Theo Đuổi Vợ Cũ!
Cô Dâu Trăm Tỷ, Tổng Tài Đại Nhân Xin Dịu Dàng Giới Thiệu Đọc truyện hay ngôn tình sắc , ngôn tình sủng , ngôn tình tổng tài , ngôn tình cổ đại , ngôn tình xuyên nhanh , giới giải trí - showbiz .
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. "Cứu mạng...""Cứu mạng, cứu mạng..."Trong cơn mưa to, Vũ Tiểu Kiều chạy ra khỏi hộp đêm Kim Sa, chiếc váy dài màu trắng nháy mắt bị mưa xuyên qua, mái tóc dài ướt sũng dính trên khuôn mặt nhỏ bé tinh xảo của cô, trong đôi mắt ngập nước tràn đầy bất lực sợ đám đàn ông chạy ra theo sau, mỗi người đều mang vẻ hung thần ác sát, trong miệng toàn những lời không tốt."Đứng lại, đứng lại…""Con bé chết tiết, lại dám chạy..."Vũ Tiểu Kiều sợ bị bọn họ bắt được, ra sức chạy như điên, xông lên ngã tư đường rộng chiếc xe màu đen đối diện chạy nhanh đến, giống như mãnh thú đang ngủ đông trong bóng tối, phát ra ánh đèn xe chói mắt..."A…"Một tiếng thét chói tai, một tiếng chói tai phanh lại, xuyên qua bầu trời đen kịt...Mọi nơi đột nhiên yên tĩnh, chung quanh chỉ còn tiếng mưa mưa, càng thêm chiếc xe dài màu đen là một người đàn ông tuấn tú mặc âu phục màu đen, xe đột nhiên dừng lại, làm cho khuôn mặt tuấn mỹ của anh hiện lên một tia không mắt hẹp dài thâm thúy, ngay lập tức đóng xế sợ tới mức ăn nói cà lăm, sắc mặt trắng bệch “Cậu... Cậu chủ, xảy... Xảy ra tai nạn."So với xảy ra tai nạn xe cộ, ông càng lo sẽ chọc giận vị tôn thần tĩnh, giống như hít thở không xế thật cẩn thận ngầng hai mắt lên, nhín xuyên qua kính chiếu hậu phía trước, quan sát người đàn ông tôn quý ngồi phía mặt người đàn ông bị ẩn dưới bóng tối, thấy không rõ ràng, chỉ có thể nhìn thấy cánh môi mỏng của anh đột nhiên nhếch lên, chậm rãi mở ra..."Đi xem!"Giọng nói tràn đầy từ tính, từng chữ đều lạnh như lưỡi dao, đâm thẳng vào xế cùng hai gã vệ sĩ nhanh chóng nhảy xuống xe xuống mà, trong cơn mưa to, ngay lúc bọn họ cảm thấy kỳ là vì không tìm thấy cô gái mà mình đâm phải thì ở dưới xe bỗng nhiên vươn ra một cánh tay nhỏ bé màu tối mưa gió gào thét, tài xế cùng vệ sĩ đều bị cánh tay kia dọa cho sợ hãi."Cứu... Cứu mạng..."Một cô gái đi ra từ phía dưới cố gắng bám vào cánh cửa xe không khóa, cố sức leo lên đàn ông tuấn mỹ ngồi phía sau chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh thổi vào, lập tức có một cô gái tóc tai bù xù mặc váy trắng lao tới."Cứu mạng... Cứu cứu tôi..."Cho dù trên mặt người đàn ông tuấn tú là thần sắc vạn năm không đổi cũng không nhịn được run lên một chỉ là một cái chớp mắt liền trở vẻ u tối như lúc ban xế cùng vệ sĩ lập tức chạy lại, một bên tóm lấy mắt cá chân của Vũ Tiểu Kiều, mục đích muốn kéo cô xuống xe."Cô là ai mà lại to gan như vậy! Cô biết đây là xe của ai mà cũng dám mơ tưởng!"Vũ Tiểu Kiều ngã thật mạnh xuống, cô túm lấy mắt cá chân của người đàn ông trong xe, giống như túm lấy một cây cây cỏ cứu mạng duy nhất, gắt gao không buông tay."Xin anh, giúp giúp tôi...""Có người đuổi theo tôi... Tôi không thể rơi vào trong tay bọn họ, nếu không..."Thanh âm của Vũ Tiểu Kiều nghẹn ngào, tràn ngập sợ thật sự rất sợ hãi, cả người đều lạnh run, may mắn đám đàn ông kia không có đuổi theo. Nhưng cô biết, chỉ cần chiếc xe này bỏ cô lại, cô sẽ bị bắt quay về hộp Tiểu Kiều không dám tưởng tượng, sau khi bị bắt trở về, sẽ rơi vào kết cục như thế."Cầu xin anh..."Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, ánh mắt bàng hoàng, cầu xin nhìn người đàn ông cao cao tại đàn ông tuấn tú hạ mắt xuống, nhìn xuống cô gái tóc tai rối bù, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn lấp lánh những ngôi sao như trước, ở tận sâu trong đáy lòng nhẹ nhàng run có một đôi mắt rất là hiện tại đôi mắt ấy đang chứa đầy thống khổ cùng tuyệt vọng, bi thương cùng bất lực...Anh bỗng nhiên rất muốn biết,...trên người cô gái nhỏ này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thế nhưng lại hủy đi đôi mắt vốn không nên có tạp chất này."Xin anh..."Hô hấp cô suy yếu dần, nhiệt độ cơ thể dần tăng cao, ý thức cũng càng ngày càng mơ đàn ông tuấn mỹ nheo mắt lại “Vì sao phải giúp cô?"Anh luôn có tính nguyên tắc, sẽ không làm những chuyện không có lợi ích, lãng phí thời gian quý báu của mình."Anh... suýt chút nữa đâm chết tôi, anh phải bồi thường..."Đây là muốn quấn lấy sao?Người đàn ông khinh miệt cười Tiểu Kiều chậm rãi thở ra, tuy rằng thái độ của anh ta không phải thân thiện, cũng không biết tại sao, túm lấy anh lại có cảm giác an lòng đến kỳ mắt của cô càng ngày càng nặng, cơ thể càng ngày càng nóng."Tôi sẽ báo đáp anh, cho dù phải làm gì..."Thanh âm của cô rất nhỏ, mang theo rất nhiều tiếng thở dốc, cực kỳ giống âm thanh rên rỉ."Cho dù làm gì?" Âm thanh người đàn ông có vẻ nghiền ngầm ngẫm, khóe môi gợi lên một chút khinh thường."Bản thân tôi muốn nhìn xem, cô có thể làm gì."Vũ Tiểu Kiều rốt cục nhìn thấy một chút hi vọng "Tôi có thể..."Cô cố hết sức nâng thân thể, vốn định theo đà đứng lên, tiếc rằng hai chân vô lực, trực tiếp gục trên đầu gối của người đàn ông, nhưng thật không khéo cánh tay nhỏ bé của cô lại chạm vào...Giữa hai chân của người đàn ông!Sắc mặt tuấn tú của anh lập tức căng như dây xế cùng vệ sĩ hít một ngụm khí lạnh, cô gái này...Là đang muốn chết sao?Người đàn ông tuấn tú tóm lấy cánh tay nhỏ bé củaVũ Tiểu Kiều, giọng nói lạnh như băng “Đây là chuyện cô có thể làm?”
Tác giả Ninh An NhiênThể Loại Ngôn tình hiện đại, hòa môn thế gia, hợp đồng hôn nhân, thâm tình, ngược luyến tàn tâm, sủng văn...Văn ánLần đầu tiên gặp mặt, cô là người trúng thuốc mê, anh thành người giải thuốc cho hai lần gặp mặt, trong phòng đen tối, anh đè cô dưới người, giọng lạnh như băng "Cô gái, tôi giúp cô nhớ lại lần trước cô nhiệt tình thế nào."Thứ ba lần gặp mặt, anh nhàn nhạt cong môi, vô cùng trịnh trọng nói với cô "Vũ Tiểu Kiều, làm vị hôn thê của tôi."Anh cưng chìu cô, cưng chìu đến tận cùng, làm cho hết thẩy phụ nữ diễm mộ, nhưng chỉ có mỗi Vũ Tiểu Kiều biết, đối với cô anh cưng chìu nhưng lại "Sâu không lường được".
Nhóm dịch Thất Liên HoaTịch Thần Hãn giao bà nội cho Đông Thanh đỡ lấy, mình chậm rãi đi về phía Vũ Tiểu phu nhân với mái tóc bạc trắng, mang phong phạm của phu nhân, tuy tuổi tác đã cao những khí chất vẫn cao quý như cũ, đôi mắt quắc thước tinh thần, nhìn về phía Vũ Tiểu bé này rất đẹp, đôi mắt linh động quyến rũ, người tỏa ra hơi thở tươi mát, mang đến cho người cảm giác như ánh mặt trời giúp tâm tình tốt lão phu nhân thầm thở dài trong lòng, cô gái như vậy luôn khiến đành ông không thể đề kháng lão phu nhân thấp giọng hỏi Đông Thanh ở bên cạnh “Hãn nhi có biết cô ấy không?"Đông Thanh kính cẩn cúi đầu “Dạ thưa lão phu nhân, tôi không biết."Tịch Thần Hãn bước dưới ánh đèn đi tới, trên khuôn mặt đẹp trai với những góc cạnh rõ ràng của anh phủ bóng đêm u tối, nhìn càng có vẻ phiền muộn lạnh Tiểu Kiều ê ẩm trong lòng, vô thức lui về phía sau từng bước nhìn thấy rõ trong đôi mắt lạnh lẽo như hàn băng của anh, bắn ra ánh sáng lạnh lẽo như lưỡi kiếm, sắc bén như nhìn thấu cô từ trong ra Tiểu Kiều thở dốc nặng nề, chợt thấy trước mắt trở nên tối đen lại, cơ thể tê liệt mềm nhũn Thần Hãn duỗi cánh tay dài ra, giữ lấy ở eo thon của cô, cơ thể mềm mại của cô ngã vào trong vòng tay kiên cố của anh, mùi hương thoang thoảng như có như không chỉ riêng cô mới có xộc thẳng vào trong khoang mũi anh, khiến trái tim anh đột nhiên rung môi mỏng của anh nhếch lên nở nụ cười mỉa mai, người phụ nữ này đúng là biết dùng chiêu trò!Vũ Tiểu Kiều thấy trong mắt anh tràn đầy vẻ khinh miệt, vô lực thầm thì một câu."Chúng ta quen biết nhau à…"Tịch Thần Hãn nhìn người phụ nữ nhỏ bé trong ngực mình, đôi mắt dần nheo lại, ánh sáng sắc lạnh bắn ra bốn phụ nữ này lại giả vờ như không nhận biết anh!!!Giữa bọn họ, đã từng cùng chung một đêm điên cuồng, sau đó cô còn nhận chi phiếu ba triệu của thấy cảnh tượng trước mắt này, tất cả mọi người đều câm như hến, không dám thở phụ nữ kia đã ngã vào trong vòng tay của Thần thiếu Kinh Hoa! Thần thiếu luôn chẳng bao giờ gần nữ sắc, lại không đẩy người phụ nữ kia ra!Đúng lúc này, hình ảnh khiến mọi người kinh hãi hơn xuất hiện ở trước mắt bọn Thần Hãn chậm rãi cúi đầu xuống, đến gần người phụ nữ trong vòng tay, mặc dù vẻ mặt của anh vẫn lạnh như băng, nhưng lại lộ ra sự mềm mại không thể che giấu được ánh mắt người cả mọi người đều trợn to hai mắt, đến cả Tịch lão phu nhân cũng giật mình cảm lão phu nhân hiểu rõ cháu trai bảo bối của mình nhất, đừng nói có phụ nữ ngã vào trong vòng tay anh, cho dù có phụ nữ đến gần anh, anh cũng ghét người ta giống như quân ngoại lai dám xâm lược lãnh thổ của anh, người xù lên đầy gai Thần Hãn lạnh lùng nói “Phụ nữ, cô cố tình!"Hai người liên tục gặp nhau ở bệnh viện, nếu nói chỉ là trùng hợp, mà không phải là đã dự mưu từ trước, Tịch Thần Hãn anh quả quyết không tin! Hàng lông mi dài rũ thấp của Vũ Tiểu Kiều nhẹ nhàng run rất muốn tỉnh lại, đáng tiếc mí mắt quá nặng nề, mặc kệ cố gắng thế nào cũng không thể mở ra được, ý thức cũng càng ngày càng mơ chỉ có thể cảm giác rõ được, bây giờ mình đang ở trong một vòng tay kiên cố. Rõ ràng đối phương không được thân thiện cho lắm, quanh thân tỏa ra khí lạnh rùng mình khiến cô lạnh cả sống lưng, nhưng vẫn có cảm giác an toàn, rất muốn dựa vào trong vòng tay này, ngủ đến quên trời quên trút tất cả những kiên trì của mình xuống, chìm vào trong bóng tối vô tậnTịch Thần Hãn thấy Vũ Tiểu Kiều không có phản ứng gì, sắc mặt trắng bệch ra, anh gầm nhẹ."Bác sỹ!"Vũ Tiểu Kiều được đưa vào phòng bệnh, bác sỹ và y tá bận rộn qua lại ở trong phòng Thần Hãn âm trầm đứng ở ngoài cửa phòng bệnh, trầm giọng hỏi “Cô ấy bị làm sao vậy!"Bác sỹ lau lau mồ hôi hột trên trán, nhỏ giọng đáp lại “Vị tiểu thư này bị mệt nhọc quá độ, bị rơi vào trạng thái hôn mê."Trái tim của Tịch Thần Hãn thắt lại, mệt nhọc quá độ?Cô đã làm gì? Dẫn đến mình mệt mỏi thành thế này!“Nghiêm trọng như vậy cơ à!" Tịch Thần Hãn khẽ quát lên, trong mắt bắn ra luồng ánh sáng sắc sỹ lại lau lau trán “Cũng cũng cũng không nghiêm trọng lắm! Cô ấy chỉ đang ngủ mê man thôi!""Là bất tỉnh, hay là ngủ!" Tịch Thần Hãn không muốn nghe mấy câu trả lời hàm hồ không rõ nữa."Dạ dạ dạ ngủ.""…"Tịch Thần Hãn tức giận xoay người, cất bước rời đi, bóng lưng cao lớn kia đã phủ đầy lửa sỹ lại lau lau trán, toát hết mồ hôi lạnh với Vũ Tiểu Kiều ngủ say trong phòng lão phu nhân ngồi ở trên ghế mềm cách đó không xa, Tịch Thần Hãn đi tới, nhẹ nhàng đỡ Tịch lão phu nhân lên, tất cả ý lạnh đều nhanh chóng được xua tan, trong mắt cũng tràn đầy ánh sáng dịu dàng, cùng với người đáng sợ vừa nãy giống như hai người hoàn toàn khác nhau Chỉ khi nào ở trước mặt Tịch lão phu nhân, anh mới có thể dịu dàng như nước."Bà nội, để cho bà phải chờ lâu rồi."Tịch lão phu nhân mỉm cười hỏi anh “Hãn nhi, cô bé kia là ai vậy?""Không biết!" Tịch Thần Hãn trả lời cực kỳ tuyệt lão phu nhân không tin cho lắm, nhưng nhìn thấy sắc mặt của Tịch Thần Hãn rất lạnh, đành bỏ qua không hỏi thêm gì Thần Hãn tự mình đỡ bà nội, đưa bà nội đi đến phòng bệnh cao cấp ở trên tầng cao nhất của bệnh viện, lơ đãng quay đầu liếc nhìn về phía phòng bệnh của Vũ Tiểu Kiều, khóe môi không tự chủ được cong lên. Trên thế giới này, lại vẫn có thể có phụ nữ ngủ đến không biết trời đâu dất đâu ở trong vòng tay của Tịch Thần Hãn anh!Tiếng chuông điện thoại ầm ĩ không ngừng vang lên, đánh thức Vũ Tiểu Kiều tỉnh giấc khỏi giấc ngủ ngủ ở trong phòng bệnh cả ngày, rốt cuộc cũng cảm thấy cả người tràn đầy năng lượng, đầy máu sống lại. Lục lọi lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy là Cung Cảnh Hào gọi tới, cô vội vàng ngắt điện ma đầu đó gọi điện thoại cho cô, chắc chắn là không có chuyện tốt gì!Thế nhưng Cung Đại thiếu gia lại gọi điện thoại tới, Vũ Tiểu Kiều tiếp tục ngắt điện đại ma đầu không gọi điện thoại tới nữa, cuối cùng thế giới cũng được an tĩnh!Vũ Tiểu Kiều ngẩng đầu lên nhìn phòng bệnh, day day huyệt thái dương đau nhức, mơ hồ nhớ tới trước khi ngất xỉu, hình như mình đã nhìn thấy người đàn ông rất đẹp này, An Tử Dụ gọi điện thoại tới."Kiều Kiều, không xong rồi…""Xảy ra chuyện gì vậy An An?" Vũ Tiểu Kiều lo lắng hỏi."Cung Cảnh Hào… anh ta… anh ta, anh ta tuyên bố muốn đuổi cậu ra khỏi Styland! Anh ta còn nói cho cậu nửa tiếng, cậu phải xuất hiện ở trước mặt anh ta!""Nếu không… nếu không thì chờ nhận được thư thông báo đuổi học đi.""Cái gì?!"Một khi trường đại học Styland gửi thư thông báo đuổi học, điều đó đồng nghĩa với việc sinh viên kết thúc sự nghiệp học không có trường đại học nào dám nhận sinh viên bị trường đại học quý tộc Styland đuổi, ít nhất là đừng nghĩ tới chuyện bước chân vào tất cả các trường đại học ở thành phố Kinh Hoa này."Bây giờ anh ta đang ở đâu?" Vũ Tiểu Kiều hỏi."Phòng ký túc xá của chúng ta!"Vũ Tiểu Kiều nhìn thời gian, vội vàng chạy ra bên tá giữ ở ngoài cửa muốn ngăn cản, bị Vũ Tiểu Kiều đẩy Tiểu Kiều lao ra khỏi bệnh viện, nhanh chóng bắt xe, hỏa tốc chạy về ký túc xá trường Vũ Tiểu Kiều thở hồng hộc đẩy cửa ký túc xá ra, nhìn thấy trong phòng ký túc xá của mình đã trở thành mớ hỗn cả sách vở đều bị vứt trên sàn nhà, mặt trên còn in hằn dấu chân cần hỏi cũng biết là kiệt tác của ai, chính là dấu chân của Cung đại ma đầu đang ngồi ở trên ghế!Cung Cảnh Hào nhìn lướt qua Vũ Tiểu Kiều, cô chạy như điên trở về ký túc xá, bây giờ mệt đến mức không thở được, hai gò má đỏ ửng, hiện lên màu sắc mê Cảnh Hào hạ thấp tầm mắt, nhìn đồng hồ đắt giá trên cổ tay mình."A! Thật đáng tiếc, cô đã tới muộn ba phút!"
Nhóm dịch Thất Liên Hoa“Cứu mạng...”“Cứu mạng, cứu mạng...”Trong cơn mưa to, Vũ Tiểu Kiều chạy ra khỏi hộp đêm Kim Sa, chiếc váy dài màu trắng nháy mắt bị mưa xuyên qua, mái tóc dài ướt sũng dính trên khuôn mặt nhỏ bé tinh xảo của cô, trong đôi mắt ngập nước tràn đầy bất lực sợ đám đàn ông chạy ra theo sau, mỗi người đều mang vẻ hung thần ác sát, trong miệng toàn những lời không tốt.“Đứng lại, đứng lại…”“Con bé chết tiết, lại dám chạy...”Vũ Tiểu Kiều sợ bị bọn họ bắt được, ra sức chạy như điên, xông lên ngã tư đường rộng chiếc xe màu đen đối diện chạy nhanh đến, giống như mãnh thú đang ngủ đông trong bóng tối, phát ra ánh đèn xe chói mắt...“A…”Một tiếng thét chói tai, một tiếng chói tai phanh lại, xuyên qua bầu trời đen kịt...Mọi nơi đột nhiên yên tĩnh, chung quanh chỉ còn tiếng mưa mưa, càng thêm chiếc xe dài màu đen là một người đàn ông tuấn tú mặc âu phục màu đen, xe đột nhiên dừng lại, làm cho khuôn mặt tuấn mỹ của anh hiện lên một tia không mắt hẹp dài thâm thúy, ngay lập tức đóng xế sợ tới mức ăn nói cà lăm, sắc mặt trắng bệch “Cậu... Cậu chủ, xảy... Xảy ra tai nạn.”So với xảy ra tai nạn xe cộ, ông càng lo sẽ chọc giận vị tôn thần tĩnh, giống như hít thở không xế thật cẩn thận ngầng hai mắt lên, nhín xuyên qua kính chiếu hậu phía trước, quan sát người đàn ông tôn quý ngồi phía mặt người đàn ông bị ẩn dưới bóng tối, thấy không rõ ràng, chỉ có thể nhìn thấy cánh môi mỏng của anh đột nhiên nhếch lên, chậm rãi mở ra...“Đi xem!”Giọng nói tràn đầy từ tính, từng chữ đều lạnh như lưỡi dao, đâm thẳng vào xế cùng hai gã vệ sĩ nhanh chóng nhảy xuống xe xuống mà, trong cơn mưa to, ngay lúc bọn họ cảm thấy kỳ là vì không tìm thấy cô gái mà mình đâm phải thì ở dưới xe bỗng nhiên vươn ra một cánh tay nhỏ bé màu tối mưa gió gào thét, tài xế cùng vệ sĩ đều bị cánh tay kia dọa cho sợ hãi.“Cứu... Cứu mạng...”Một cô gái đi ra từ phía dưới cố gắng bám vào cánh cửa xe không khóa, cố sức leo lên đàn ông tuấn mỹ ngồi phía sau chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh thổi vào, lập tức có một cô gái tóc tai bù xù mặc váy trắng lao tới.“Cứu mạng... Cứu cứu tôi...”Cho dù trên mặt người đàn ông tuấn tú là thần sắc vạn năm không đổi cũng không nhịn được run lên một chỉ là một cái chớp mắt liền trở vẻ u tối như lúc ban xế cùng vệ sĩ lập tức chạy lại, một bên tóm lấy mắt cá chân của Vũ Tiểu Kiều, mục đích muốn kéo cô xuống xe.“Cô là ai mà lại to gan như vậy! Cô biết đây là xe của ai mà cũng dám mơ tưởng!”Vũ Tiểu Kiều ngã thật mạnh xuống, cô túm lấy mắt cá chân của người đàn ông trong xe, giống như túm lấy một cây cây cỏ cứu mạng duy nhất, gắt gao không buông tay.“Xin anh, giúp giúp tôi...”“Có người đuổi theo tôi... Tôi không thể rơi vào trong tay bọn họ, nếu không...”Thanh âm của Vũ Tiểu Kiều nghẹn ngào, tràn ngập sợ thật sự rất sợ hãi, cả người đều lạnh run, may mắn đám đàn ông kia không có đuổi theo. Nhưng cô biết, chỉ cần chiếc xe này bỏ cô lại, cô sẽ bị bắt quay về hộp Tiểu Kiều không dám tưởng tượng, sau khi bị bắt trở về, sẽ rơi vào kết cục như thế.“Cầu xin anh...”Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, ánh mắt bàng hoàng, cầu xin nhìn người đàn ông cao cao tại đàn ông tuấn tú hạ mắt xuống, nhìn xuống cô gái tóc tai rối bù, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn lấp lánh những ngôi sao như trước, ở tận sâu trong đáy lòng nhẹ nhàng run có một đôi mắt rất là hiện tại đôi mắt ấy đang chứa đầy thống khổ cùng tuyệt vọng, bi thương cùng bất lực...Anh bỗng nhiên rất muốn biết, ...trên người cô gái nhỏ này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thế nhưng lại hủy đi đôi mắt vốn không nên có tạp chất này.“Xin anh...”Hô hấp cô suy yếu dần, nhiệt độ cơ thể dần tăng cao, ý thức cũng càng ngày càng mơ đàn ông tuấn mỹ nheo mắt lại “Vì sao phải giúp cô?”Anh luôn có tính nguyên tắc, sẽ không làm những chuyện không có lợi ích, lãng phí thời gian quý báu của mình.“Anh... suýt chút nữa đâm chết tôi, anh phải bồi thường...”Đây là muốn quấn lấy sao?Người đàn ông khinh miệt cười Tiểu Kiều chậm rãi thở ra, tuy rằng thái độ của anh ta không phải thân thiện, cũng không biết tại sao, túm lấy anh lại có cảm giác an lòng đến kỳ mắt của cô càng ngày càng nặng, cơ thể càng ngày càng nóng.“Tôi sẽ báo đáp anh, cho dù phải làm gì...”Thanh âm của cô rất nhỏ, mang theo rất nhiều tiếng thở dốc, cực kỳ giống âm thanh rên rỉ.“Cho dù làm gì?” Âm thanh người đàn ông có vẻ nghiền ngầm ngẫm, khóe môi gợi lên một chút khinh thường.“Bản thân tôi muốn nhìn xem, cô có thể làm gì.”Vũ Tiểu Kiều rốt cục nhìn thấy một chút hi vọng “Tôi có thể...”Cô cố hết sức nâng thân thể, vốn định theo đà đứng lên, tiếc rằng hai chân vô lực, trực tiếp gục trên đầu gối của người đàn ông, nhưng thật không khéo cánh tay nhỏ bé của cô lại chạm vào...Giữa hai chân của người đàn ông!Sắc mặt tuấn tú của anh lập tức căng như dây xế cùng vệ sĩ hít một ngụm khí lạnh, cô gái này...Là đang muốn chết sao?Người đàn ông tuấn tú tóm lấy cánh tay nhỏ bé củaVũ Tiểu Kiều, giọng nói lạnh như băng “Đây là chuyện cô có thể làm?”
"Tuy nhiên…"Cung Cảnh Hào kéo dài âm điệu, lại nói bằng giọng điệu xót xa “Làm tròn lên, ba phút cũng không là gì cả, miễn cưỡng coi như cô đến đúng giờ.""Cung Cảnh Hào!!!"Vũ Tiểu Kiều cắn chặt răng, đau lòng nhìn sách vở bị xé rách ném đầy trên sàn đã ghi lại rất nhiều nội dung chính ở trong vở ghi, dựa vào đó để lên kế hoạch học tập để chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới, tránh bị trượt môn. Quan trọng hơn là, trong vở ghi có rất nhiều bản thảo thiết kế sơ bộ của cô, thế nhưng tất cả đều đã bị cái tên khốn khiếp này xé rách!Vũ Tiểu Kiều căm ghét trừng Cung Cảnh Hào, hai mắt đục ngầu nhìn anh ta."Vũ Tiểu Kiều, cô có ánh mắt gì vậy!" Cung Cảnh Hào tức giận, hung tợn nhìn cô."Anh lại tìm tôi làm gì!" Vũ Tiểu Kiều cố gắng đè nén lửa giận trong ngực xuống, mới không bị mất kiểm soát."Vũ Tiểu Kiều, cô có bị mất trí nhớ không đấy? Hôm nay vừa đúng là ngày thứ bảy! Chín trăm ngàn đâu?""…"Nghe vậy, Vũ Tiểu Kiều mới đột nhiên nhớ ra, mình còn thiếu Cung Cảnh Hào chín trăm ngàn."Anh."Vũ Tiểu Kiều cắn chặt răng."Thiếu tiền thì phải trả tiền, đây là lẽ bất di bất dịch, Vũ Tiểu Kiều, đừng nói là cô muốn quỵt nợ đấy!""Cung Cảnh Hào, anh đừng hòng lừa gạt tôi! Đừng nói là gốc mẫu đơn trăm năm kia, cho dù có là gốc mẫu đơn hai trăm năm, cũng không đáng giá chín trăm ngàn!"Vũ Tiểu Kiều tức đến run rẩy hai tay, vội vàng lấy điện thoại di động ra tìm kiếm trên mạng, nói với Cung Cảnh Hào."Anh trợn to đôi mắt tôn quý của mình lên nhìn cho rõ ràng đi, gốc mẫu đơn trăm năm đắt lắm cũng chỉ ba chục ngàn thôi! Anh lại đòi tôi chín trăm ngàn!"Cung Cảnh Hào khoanh hai tay ở trước ngực, đế giày da cao quý của anh ta lại đạp vào trên sách vở của Vũ Tiểu Kiều lần nữa, còn hung hăng di di gót ta dùng tư thế nhìn từ trên cao xuống liếc nhìn Vũ Tiểu Kiều “Vũ Tiểu Kiều, tôi nói chín trăm ngàn, thì là chín trăm ngàn!""Cung Cảnh Hào, anh đừng có mà đòi hỏi quá nhiều!""Tôi nói dối cô?" Cung Cảnh Hào cười phá lên “Vũ Tiểu Kiều, nếu cô không chấp nhận cái giá này, cô có thể chạy ra ngoài nói, Cung Cảnh Hào tôi lừa bịp cô, nhìn xem có người tin cô hay không."Vũ Tiểu Kiều tức giận đến cắn răng nghiến lợi, lồng ngực phập phồng kịch vậy!Chắc chắn sẽ không có ai tin tưởng, thái tử gia tập đoàn Cung thị sẽ đi lừa người vì chín trăm Cung Cảnh Hào mà nói, chín trăm ngàn chỉ là chín con trâu chỉ mất một sợi lông*, nhưng với Vũ Tiểu Kiều mà nói, đó lại là con số trên trời.* Cửu ngưu nhất mao chín con trâu chỉ mất một sợi lông thành ngữ điển cố hay để răn đời về nghị lực, về hy sinh cái nhỏ để lấy cái lớn"Tôi không có tiền!" Vũ Tiểu Kiều Cảnh Hào bước về phía trước một bước, ép tới gần Vũ Tiểu Kiều, hung tàn nói “Vũ Tiểu Kiều, không trả tiền thì cứ chờ thư thông báo đuổi học đi!""Cung Cảnh Hào, anh…"Vũ Tiểu Kiều cắn chặt môi, tức giận đến run rẩy cả Tử Dụ vội vàng ngăn ở trước mặt Vũ Tiểu Kiều, nói với Cung Cảnh Hào “Cung thiếu, chúng tôi sẽ trả chín trăm ngàn cho anh, anh gửi tài khoản cho tôi đi, tôi sẽ chuyển tiền cho anh ngay bây giờ…"Cung Cảnh Hào đẩy An Tử Dụ ra “Không phải chuyện của cô, tránh sang một bên đi! Tôi chỉ để Vũ Tiểu Kiều tự trả tiền lại thôi!!!"An Tử Dụ bị đẩy đến lảo đảo đứng không vững, Vũ Tiểu Kiều vội vàng đỡ An Tử Dụ, tức giận trừng Cung Cảnh Hào.“Được! Chín trăm ngàn chứ gì, tôi sẽ trả cho anh! Nhưng anh phải cho tôi thêm mấy ngày nữa, bây giờ tôi không có nhiều tiền như vậy.""Vũ Tiểu Kiều, đã nói bảy ngày thì chính là bảy ngày, hôm nay là kỳ hạn cuối cùng! Cô đừng nghĩ đến chuyện kéo dài thời gian với tôi! Cung Cảnh Hào tôi không có thời gian lãng phí với cô vì chín trăm ngàn!""Thế nhưng bây giờ tôi không có tiền." Vũ Tiểu Kiều thật sự hận không thể cầm một dao, đâm chết Cung Cảnh Cảnh Hào nhìn đồng hồ đeo tay “Bây giờ là chín giờ tối, cùng lắm là tôi gia hạn cho cô sang đến buổi tối ngày mai, cô phải mang tiền đến khu căn hộ của tôi vào trước chín giờ tối mai đi, ở tầng 57 Ngự Hải Long Loan.""Đừng có nghĩ đến chuyện chống chế, tôi đã chuẩn bị xong video ghi lại cảnh đó, chỉ cần cô không trả tiền, cứ ngồi chờ bị truy tố và bị đuổi khỏi trường đi!"Cung Cảnh Hào bỏ lại những lời này, sau đó nghênh ngang rời Tiểu Kiều đứng ở trong ký túc xá, nhìn sách vở tán loạn trên sàn nhà, hai mắt ửng vội vàng ngẩng đầu lên, nuốt nước mắt trở vào trong."Tiểu Kiều, ba triệu của Nhất Hàng vẫn còn ở chỗ mình, cậu lấy ra ứng trước đi." An Tử Dụ Tiểu Kiều ngồi xổm người xuống, nhặt quyển vở đã bị xé đến tàn tạ lên, phủi lớp bụi bám trên đó đi, ghép từng mảnh từng mảnh giấy vào quyển sổ này ghi lại những cảm hứng thiết kế của cô cùng ghi chép trên lớp, nó cực kỳ quan trọng với thường cô phải đi làm thêm rất nhiều, không có nhiều thời gian học tập, ghi chép trên lớp là một trong những thứ rất quan trọng với cô."Kiều Kiều, nếu cậu thật sự không muốn dùng đến tiền của Nhất Hàng…" An Tử Dụ vội vàng tháo sợi dây chuyền kim cương trên cổ xuống."Sợi dây chuyền này, có thể trị giá hơn một triệu đấy, mình sẽ bán nó đi.""An An, đừng! Đây là di vật mẹ cậu để lại cho cậu!""Kiều Kiều, chẳng lẽ cậu muốn nhận thư thông báo đuổi học à?"Vũ Tiểu Kiều vừa dán lại vở ghi, vừa nói “Mình không tin anh ta có thể một tay che trời! Có còn luật phát hay không! Anh ta muốn kiện mình, muốn kiện thì cứ kiện đi, cùng lắm là mình ngồi tù trả nợ!""Kiều Kiều, chuyện của dì lúc trước vẫn chưa khiến cậu hiểu rõ sao? Đám người này có quyền có thế, một ông chủ sòng bạc nho nhỏ, chỉ bị vết thương nhỏ xíu, cũng có thể lừa ba triệu tiền thuốc thang!""Bằng vào quyền thế của Cung Cảnh Hào, anh ta sẽ cho cậu ăn trái ngon gì chứ?""Chưa nói đến thái tử gia Cung thị là anh ta hạ lệnh đuổi cậu, cậu dính đến án kiện ở trên người, trường học cũng không thể giữ cậu lại. Bằng vào bối cảnh gia tộc, anh ta có quyền hoành hành bá đạo ở thành phố Kinh Hoa này! Cũng có tư cách lên mặt hất hàm với tất cả mọi người."“Cung gia bọn họ cũng không phải là nhà giàu nhất thành phố Kinh Hoa này! Anh ta dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì!" Vũ Tiểu Kiều nắm chặt lấy quyển vở ghi, nước mắt rưng rưng trên khóe năm, cô đã bị Cung Cảnh Hào nhằm vào bắt nạt ba năm!Mới đầu chỉ là những chuyện nhỏ nhặt, như xé sách vở, làm bẩn quần áo, bị đặt bẫy ở cửa ký túc xá, khiến sinh viên toàn trường đều xa lánh cô, đến bây giờ là công kích cá nhân, lợi dụng điểm yếu đe dọa lại lừa cô, hành vi càng ngày càng quá đáng!"Dì để cậu học ở Styland, vì hy vọng tương lai cậu có thể bước lên xã hội thượng lưu.""Mình chỉ muốn chăm sóc cho anh trai mình, có công việc để duy trì kế sinh nhai, không có lòng dạ nào trèo lên giới thượng lưu.""Vậy nên mới nói, cậu không biết vì sao Cung Cảnh Hào có thể hoành hành ngang dọc như vậy! Mặc dù Cung gia không phải là nhà giàu có nhất thành phố Kinh Hoa, nhưng Cung gia có quan hệ thông gia với Tịch gia, Tịch gia có địa vị ở thành phố Kinh Hoa này, thậm chí là có địa vị ở trên thế giới, chắc cậu đã nghe thấy một số lời đồn chứ?"“Tịch gia nào? Tịch gia gì?"“Cậu nhỏ của Cung Cảnh Hào, chính là người đứng đầu Tứ thiếu Kinh Hoa, Thần thiếu Kinh Hoa!""Không biết!"Trong đầu Vũ Tiểu Kiều bỗng vang lên giọng nói dễ nghe của người đàn ông ở trong căn phòng tối tăm họ đều kính cẩn gọi anh là "Thần thiếu".Người đàn ông hôm nay cô va vào ở bệnh viện, cũng được mọi người gọi "Thần thiếu", đặc biệt giọng nói của đối phương rất quen Tiểu Kiều bỗng cảm thấy lạnh toát cả sống lẽ ba triệu kia, chính là của người đàn ông kia…Không trách, lúc ấy anh dùng loại ánh mắt đó nhìn chằm chằm vào cô!An Tử Dụ vô vọng nhìn về phía xa xăm “Dù sao dì cũng là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, sao cậu lại chẳng biết gì về chuyện của xã hội thượng lưu vậy?""Tịch gia là lão hổ mà ngay cả đám quan chức cấp cao cũng không trêu chọc nổi. Cậu cũng nhìn thấy rồi đấy, đám con em của những quan chức cấp cao, của đám nhà giàu kia, có ai không nịnh bợ Cung Cảnh Hào đâu, bọn họ đều kiêng kỵ Thần thiếu Kinh Hoa Tịch Thần Hãn."Tịch Thần Hãn…Trong đầu Vũ Tiểu Kiều thoáng vang vọng một giọng nói."Nhớ, tôi tên là Tịch Thần Hãn."
cô dâu trăm tỷ tổng tài đại nhân